vì thầy xứng đáng.
Còn người nhà em, anh ta có xứng không?” Ôn Nhiễm “...” Phải nói là, vị giảng viên này rất giỏi trong việc đâm dao chính xác.
Lựa chọn cá nhân thì người khác không nên can thiệp quá nhiều, nhưng trước khi đi, giảng viên vẫn nhắc nhở “Còn 20 ngày nữa, vị trí ưu tiên cho em, cơ hội chỉ có một lần, em suy nghĩ cho kỹ.” Ôn Nhiễm ngồi bên cửa sổ, nhìn chằm chằm ánh nắng ngoài kia, thẫn thờ không biết đang nghĩ gì.
Đàn chị xách theo món chân giò cay thơm phức từ căn tin về, thấy cô ngồi bất động “Tiểu Nhiễm, hôm nay đồ ăn căn tin ngon lắm mà, sao em không đi ăn?” “Em không đói.” “Bảo sao em gầy thế.” Đàn chị vừa gặm chân giò vừa gặm đến ngon lành, chợt nhớ ra điều gì đó “À đúng rồi, cái luận văn lần trước, cái mà em sửa giúp em gái chị ấy, đậu rồi Cảm ơn em nhé.” “Không có gì đâu chị, chuyện nhỏ không tốn công.” “Với em là chuyện nhỏ không tốn công, chứ với chị, có nói là nhổ hết tóc cũng chưa chắc đã qua nổi.” Đàn chị lịch sự mời “Món chân giò hôm nay ngon lắm, em ăn một miếng không?” Ôn Nhiễm vốn không ghét chân giò, nhưng lúc này ngửi thấy mùi thơm ấy, cô lại cảm thấy hơi ngấy ngấy và buồn nôn.
“Thôi chị ăn đi, em đi căn tin ăn cơm vậy.” Ôn Nhiễm đến căn tin.
Quả thực như đàn chị nói, món ăn hôm nay rất phong phú, nhưng cô chẳng có chút khẩu vị nào, chỉ lấy một phần trứng xào cà chua và một ít gỏi dưa chuột.
Ăn được nửa chừng, cô đột nhiên nghĩ đến một chuyện, tay cô khựng lại.
Cô vội vàng lấy điện thoại ra xem ngày.
Nếu cô nhớ không nhầm, hình như “dì cả” của cô đã chậm lại Ôn Nhiễm có chút hoảng hốt.
Cô và Chu Duật Hoành luôn có biện pháp tránh thai.
Nhưng người như Chu Duật Hoành, đừng nhìn vẻ ngoài tự phụ lạnh lùng, thật ra trong chuyện kia anh lại rất điên cuồng.
Có lần, anh đã làm rách bao cao su trong lúc cuồng nhiệt.
Lúc xong việc, Ôn Nhiễm mới phát hiện ra, chỉ có một chút xíu bị vương ra ngoài.
Cô nghĩ đó là kỳ an toàn, ôm tâm lý may mắn nên đã không uống thuốc tránh thai khẩn cấp.
Không thể nào xui xẻo đến mức đó được...
Ôn Nhiễm ăn uống qua loa rồi lái xe đến hiệu thuốc mua hai hộp que thử thai.
Nhân viên nhà thuốc nói dùng nước tıểu buổi sáng là chính xác nhất.
Cô cất que thử thai vào túi, định sáng mai sẽ thử.
Buổi chiều xong việc, bà nội Chu gọi điện cho cô.
Lần này là lúc tỉnh táo, bà cụ nói nhớ cô và muốn cô về nhà ăn cơm.
Thái độ của người nhà họ Chu đối với cô, tuy không tệ nhưng cũng không mấy gần gũi.
Chỉ có bà nội Chu, dù tỉnh táo hay lúc phát bệnh thì đều coi cô như cháu gái ruột.
Có lẽ vì từ nhỏ thiếu thốn tình thân nên Ôn Nhiễm đặc biệt trân trọng tình cảm bà cháu này.
Cô lái xe đến nhà họ Chu, cứ nghĩ chỉ có một mình bà nội, không ngờ mẹ của Chu Duật Hoành, bà Ninh Nhân, cũng có mặt.
Bà nội Chu cứ lẩm bẩm Ôn Nhiễm lại gầy đi, liên tục gắp thức ăn cho cô.
Gắp được nửa chừng, tay bà cụ đột nhiên dừng lại.
Ôn Nhiễm biết bà cụ lại phát bệnh, cô bình tĩnh đặt khăn ăn lên cổ áo bà cụ và dùng thìa đút cơm cho bà cụ.
Bà Ninh Nhân nhìn cảnh tượng đó thì đột nhiên lên tiếng “Con và Duật Hoành kết hôn cũng được hai năm rồi nhỉ.” Ôn Nhiễm biết bà ấy muốn nói gì, hầu như lần nào cũng hỏi “Dạ chưa,
|
/599
|

