Lục Tổng Phát Điên Truy Vợ

Chương 22

/630



sẽ đồng ý trao đổi với cô ta.

Đương nhiên, cô ta gọi điện thoại cho Lục Cảnh Sâm, nhưng những lời đó lại là nói với Thẩm Ngưng.

Khi bọn bắt cóc cúp điện thoại, đều cảm thấy phu nhân nhà họ Lục này thật sự là một kẻ ngốc, thậm chí yêu cầu như thế cũng đồng ý được, nên nói cô lương thiện hay đầu óc có vấn đề đây?

Bọn bắt cóc, chúng là bọn bắt cóc cơ mà, tại sao cô lại sảng khoái đồng ý trao đổi với Lý Nhược Sương như vậy chứ?

Quả nhiên là tình bạn thân thiết sâu đậm.

"Thẩm Ngưng, cô không cần lo lắng, tôi đã cho Đường Túc bao vây khu rừng này rồi, chỉ cần Nhược Sương được giải cứu, tôi sẽ lập tức dẫn người đến giải cứu cô." Vẻ ngoài quá đỗi tự tin của Lục Cảnh Sâm khiến trái tim Thẩm Ngưng lạnh lẽo thấu xương, cô gào lên một cách điên cuồng "Giải cứu em ư?

Vậy nếu bọn bắt cóc giết em ngay lập tức thì sao?

Lục Cảnh Sâm, đôi khi em thật sự muốn mổ tim anh ra để xem rốt cuộc nó là đen hay đỏ.

Cả đời này Thẩm Ngưng em không nợ tiền không nợ tình anh, tại sao anh lại đối xử với em như vậy." "Anh biết không, em thà anh dùng một nhát dao kết liễu em, chứ không muốn anh mang em đi đổi Lý Nhược Sương." "Em biết anh yêu cô ta, che chở cô ta, nhưng em cũng là một người bằng xương bằng thịt.

Anh có biết, khi anh đẩy em, người vợ này, về phía bọn bắt cóc để đổi lấy bạch nguyệt quang của anh, tim em đã đau đớn đến nhường nào không?

Hay là em móc nó ra cho anh xem?

Lục Cảnh Sâm, anh xem tim em đi, xem nó có còn lành lặn không.

Hay xem nó có phải đã bị anh, người vô tâm vô phế, làm tổn thương đến mức trăm lỗ ngàn vết, không còn chút nào nguyên vẹn hay không." Những lời thấu tâm can từ tận đáy lòng của Thẩm Ngưng như một nhát dao đâm thẳng vào tim Lục Cảnh Sâm, nhưng thì sao chứ, hiện giờ hắn chỉ muốn cứu Lý Nhược Sương.

"Thẩm Ngưng, hãy tin tôi, tôi sẽ không để cô xảy ra chuyện gì đâụ" Những lời đau đớn của Thẩm Ngưng, cuối cùng chỉ đổi lại được một câu thờ ơ từ Lục Cảnh Sâm tôi sẽ không để cô xảy ra chuyện gì đâụ Cô cười, cười đến chảy nước mắt, nhưng ngay khi nước mắt vừa lăn dài trên má, cô đã vội lau đi.

Sự thảm hại của cô có thể để bất cứ ai nhìn thấy, nhưng riêng Lục Cảnh Sâm thì tuyệt đối không.

"Được, em tin anh." Sự giằng xé cuối cùng của Thẩm Ngưng chính là qua câu nói này.

Rít...

Cuối cùng, chiếc xe cũng dừng lại.

Lục Cảnh Sâm với gương mặt tuấn tú lạnh lùng thúc giục Thẩm Ngưng xuống xe.

"Cô cứ đi thẳng dọc theo con đường nhỏ này.

Thẩm Ngưng, bây giờ chỉ có cô mới có thể cứu Lý Nhược Sương thôi.

Cứ coi như là tôi cầu xin cô, được không?

Chỉ cần Lý Nhược Sương vượt qua được kiếp nạn lần này, cô muốn tôi làm gì cũng được, bao gồm cả vị trí Lục phu nhân, tôi có thể vĩnh viễn để nó thuộc về cô." Những lời trầm thấp và gấp gáp của hắn còn rợn người hơn cả lưỡi dao sắc bén.

Vị trí Lục phu nhân, hề hề, cô có thể nói cho hắn biết không, rằng từ khi hắn có ý định đẩy cô đi đổi lấy Lý Nhược Sương, cô đã chẳng còn thiết tha nữa rồi, thậm chí còn muốn được giải thoát.

"Lục Cảnh Sâm, tạm biệt anh." Thẩm Ngưng cố nén nước mắt trong đôi mắt rồi cất lời.

Lúc này lòng cô như tro tàn, cả cơ thể đau đớn như bị ai đó rút cạn.




/630

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status