nước mắt nóng hổi nơi khóe mắt cô ta, giọng khàn khàn dịu lại "Nhược Sương, đừng khóc nữa.
Chuyện này anh sẽ không để yên, anh nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em." Thẩm Ngưng nhìn hai kẻ vô liêm sỉ kia diễn trò trước mặt mình, suýt nữa nôn cả bữa ăn tối hôm qua ra ngoài.
Lục Cảnh Sâm nói sẽ "đòi lại công bằng" cho Lý Nhược Sương?
Nực cười thật.
Chồng của cô đi bảo vệ tình nhân, đòi công bằng cho kẻ thứ ba?
Vậy còn cô, Thẩm Ngưng, thì sao?
"Đường Túc, ở lại chăm sóc Nhược Sương.
Thẩm Ngưng, theo tôi về nhà." Giọng nói trầm lạnh vang lên bên tai, Lục Cảnh Sâm đã sải bước đi thẳng ra ngoài, cả bóng lưng cao lớn mạnh mẽ ấy cũng toát ra một luồng khí lạnh thấu xương.
Lý Nhược Sương nhìn khuôn mặt trắng bệch như xác không hồn của Thẩm Ngưng, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lẽo.
Hừ, tuy kế hoạch khiến Thẩm Ngưng sảy thai chưa thành công, nhưng chỉ cần nhìn sắc mặt của Cảnh Sâm, cô ta cũng biết lần này hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho Thẩm Ngưng.
Thẩm Ngưng, cô vĩnh viễn không phải là đối thủ của tôi.
Vì còn có Đường Túc đứng cạnh, nên Lý Nhược Sương không dám để lộ quá nhiều sơ hở.
Nụ cười độc ác đắc ý kia, cô ta chỉ dám giấu sâu trong lòng.
Ngự Viên.
Khu dân cư đắt đỏ nhất An Thành, tấc đất tấc vàng, cũng chính là nơi Thẩm Ngưng và Lục Cảnh Sâm sống suốt năm năm hôn nhân.
"Ông chủ, phu nhân, hai người ăn gì chưa?
Có cần tôi…" "Cút đi." Chưa kịp nói hết câu, giọng nói lạnh lẽo như dao cắt của Lục Cảnh Sâm đã vang lên.
Thẩm Ngưng siết chặt tay, sau đó quay sang nhìn dì Ninh, nhẹ nhàng nói "Dì Ninh, mấy hôm trước dì có nói muốn về quê thăm người thân đúng không?
Giờ cứ đi đi, tôi cho dì nghỉ nửa tháng." Sắc mặt dì Ninh đột nhiên trở nên căng thẳng, vội vàng nhìn về phía cô "Phu nhân, không được đâụ Cô đang mang thai, bên cạnh không thể thiếu người chăm sóc mà." Thẩm Ngưng mỉm cười "Không sao đâu, tôi tự lo được.
Với lại, còn lâu mới đến ngày sinh, không cần quá lo đâụ Đi sớm vẫn hơn, tối nay hình như còn một chuyến xe về quê dì đấy." Dù có ngốc đến đâu, dì Ninh cũng hiểu ý của Thẩm Ngưng lúc này.
Xem ra...
Cô lại xảy ra chuyện với Lục Cảnh Sâm rồi.
Nhưng mà… Ai mà dám khuyên nhủ người đàn ông máu lạnh như hắn?
Một lúc saụ Dì Ninh thu dọn hành lý rời đi, để lại căn biệt thự vốn đã lạnh lẽo nay càng trở nên buốt giá đến đáng sợ.
Đôi mắt tối sâu của Lục Cảnh Sâm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Ngưng, rồi dừng lại nơi cái bụng đã nhô cao chẳng khác gì của Lý Nhược Sương.
Khóe môi mỏng khẽ nhếch lên đầy khinh bỉ "Thẩm Ngưng, đứa con cô dùng thủ đoạn có được, cô thật sự muốn giữ lại sao?" Nhận thấy ánh mắt lạnh như băng của hắn luôn dừng ở bụng mình, Thẩm Ngưng theo bản năng đưa tay ôm lấy bụng, giọng nhàn nhạt "Ý anh là gì?
Vẫn muốn ép tôi phá thai?" Đã năm tháng rồi.
Đứa bé trong bụng cô đã hoạt bát như một chú chim nhỏ.
Mỗi ngày Thẩm Ngưng đều cảm nhận được sự hiếu động của sinh linh bé bỏng này, và trái tim cứng rắn ban đầu không muốn giữ lại con cũng dần tan chảy.
Dù Lục Cảnh Sâm có tàn nhẫn, dù cô có thảm hại đến đâu, nhưng đứa trẻ là vô tội.
Hơn nữa, có thể cả đời này cô chỉ có được đứa bé này.
Dù có phải đánh đổi mạng sống, cô cũng phải bảo vệ nó đến cùng.
"Giữ
|
/630
|

