Lục Tổng Phát Điên Truy Vợ

Chương 12

/630



mà tổng giám đốc nâng niu như sinh mạng, lần này e là không dễ dàng thoát được.

"Thẩm Ngưng, tôi hỏi cô lần nữa, có phải cô ra tay đẩy Nhược Sương không?" Giọng nói của Lục Cảnh Sâm lạnh đến cực điểm, cố kìm nén cơn giận đang bùng lên trong lồng ngực.

Thẩm Ngưng nhìn vào ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn của hắn, chỉ cười nhạt đầy chua xót, sau đó cất lời khiến đến cả Đường Túc cũng phải lo lắng thay cho cô.

"Lục Cảnh Sâm, tôi cũng hỏi anh lần cuối, đứa bé trong bụng cô ta...

Có phải là của anh không?" Ánh mắt cô rực cháy nỗi u uất, đau đớn nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt, ánh nhìn dừng lại nơi bờ môi mím chặt lạnh lùng kia.

Cô bắt đầu hoảng hốt, bàn tay buông thõng hai bên siết chặt lấy vạt áo mà không hề hay biết.

Thật ra, câu hỏi ngu ngốc này...

Cô đã sớm biết đáp án từ lúc Lý Nhược Sương tuyên bố chủ quyền với cô.

Nhưng đến lúc này, trước mặt Lục Cảnh Sâm, cô vẫn muốn nghe một câu trả lời...

Mà bản thân hy vọng.

Hy vọng hắn sẽ phủ nhận.

Nhưng điều đó là không thể.

Lý Nhược Sương là người mà hắn nâng niu nhất, đứa bé trong bụng cô ta...

Sao có thể không phải là con hắn?

Chát...

Một cái tát mạnh như trời giáng đập thẳng vào mặt Thẩm Ngưng, khiến cơ thể nặng nề vì mang thai của cô không kịp tránh, ngã nhào sang bên.

Ngay khoảnh khắc thân thể yếu ớt đó đổ xuống đất, Thẩm Ngưng mới cảm thấy sợ.

Nước mắt dâng lên trong khóe mắt, đôi tay run rẩy ôm chặt lấy bụng, cố gắng bảo vệ sinh linh bé nhỏ đang hình thành trong cơ thể mình, sinh linh đã có nhịp tim, có hơi thở, đã biết nghịch ngợm đá bụng mẹ mỗi khi vui.

Nhưng cú tát ấy của Lục Cảnh Sâm là cú tát dốc toàn lực, cô...

Không thể nào bảo vệ nổi.

Tuyệt vọng bao trùm, cô nhắm chặt mắt lại.

Trong đôi mắt tối sầm ấy, không ai thấy được những giọt lệ đang cố gắng bị nuốt ngược trở vào.

Cô sẽ không khóc trước mặt Lục Cảnh Sâm.

Cũng sẽ không khóc trước mặt Lý Nhược Sương.

Vì nước mắt là thứ rẻ mạt nhất.

Thẩm Ngưng đã khốn khổ năm năm, đã quá chật vật trong năm năm ấy.

Bắt đầu từ hôm nay, cô không muốn làm một Thẩm Ngưng đáng thương nữa.

Cô muốn trở thành chính mình, một người phụ nữ có máu, có thịt, có tự tôn và bản lĩnh.

Lục Cảnh Sâm tức giận đến mức không kìm được "Ai cho cô cái quyền xen vào chuyện riêng của tôi?

Cô nghĩ cô là ai?

Thẩm Ngưng, đừng quên thân phận của mình." Giọng hắn trầm thấp, không chút ấm áp, lạnh như lưỡi dao cứa vào tai cô.

Thẩm Ngưng nhìn thoáng qua Đường Túc, người vừa kịp thời đỡ cô dậy, khẽ nói "Cảm ơn." Nếu không có Đường Túc, e rằng đứa bé trong bụng cô...

Đã không thể giữ lại được nữa.

Lục Cảnh Sâm có thể không yêu nó, nhưng hắn không có quyền tước đoạt cơ hội được sinh ra của nó.

Vì đó là con cô, là bảo bối độc nhất vô nhị của cô.

"Lục Cảnh Sâm, anh thật sự không có trái tim." Sau khi đứng vững, đôi mắt mờ đục của Thẩm Ngưng vẫn bình thản nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của hắn, nhẹ giọng cất lời.

Trong mắt cô ánh lên tia sáng nhòe nhạt của nước mắt, khuôn mặt nhợt nhạt như tờ giấy càng trở nên bệnh hoạn đáng sợ.

Cô vốn đã yếụ Để giữ đứa bé đến tháng thứ năm này, Lục Cảnh Sâm không hề biết cô đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ sở, giày vò.

Nhưng...

Có sao đâu?

Tất cả những nỗi đau đó, với Lục Cảnh Sâm mà nói, hoàn




/630

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status