“Nguyên Y, đừng tưởng rằng có thể dùng thằng bé để đạt được gì đó từ tôi. Một nghìn vạn đã là giới hạn cuối cùng của tôi.” Giọng nói của anh đầy vẻ chán ghét.
Nguyên Y cũng không muốn tiếp tục tranh cãi, cô thẳng thắn nói “Một tháng, tôi chỉ cần một tháng. Tôi sẽ chứng minh cho anh thấy những gì anh nghi ngờ hôm nay sẽ không còn nữa.”
Không chờ anh phản đối, cô nhếch môi “Chẳng lẽ Lệ tổng không sống nổi một tháng nữa sao mà phải vội vã đón con về để lo cho gia nghiệp thế?”
Lệ Đình Xuyên nhìn Nguyên Y.
Ánh mắt đó… làm cô cảm nhận rõ thế nào là “dùng ánh mắt để mắng người”.
“Được, tôi cho cô một tháng, để xem cô giở trò gì. Nhưng nhớ cho kỹ, một tháng sau nếu cô không thể chứng minh bản thân có thể mang lại cuộc sống tốt cho Tiểu Thụ thì tôi sẽ đón thằng bé về và cô sẽ không nhận được một đồng nào nữa. Nguyên Y, đây là lựa chọn của cô, đừng có hối hận.”
Nguyên Y không chịu thua mà nhìn thẳng vào mắt anh “Yên tâm, tôi sẽ không hối hận Và xin Lệ tổng nhớ cho, nếu một tháng sau tôi thực hiện được những điều tôi nói thì đừng bao giờ đến làm phiền cuộc sống của mẹ con chúng tôi nữa.”
“Mẹ con?” Lệ Đình Xuyên nở nụ cười giễu cợt, ánh mắt lại càng trở nên lạnh lùng và khinh thường.
“???” Nguyên Y cảm thấy anh thật khó hiểụ
Mẹ con thì làm sao? Cô và Tiểu Thụ chính là mẹ con đó.
Đúng là đồ thần kinh
Tên đàn ông quái đản
Nguyên Y không hiểu hôm nay Lệ Đình Xuyên lại phát điên gì nữa. Sau khi nói xong những điều cần nói, cô bước ra khỏi phòng trước.
"Tiểu Thụ, ăn no chưa?" Ra khỏi phòng, vừa nhìn thấy đứa bé ngoan ngoãn, ánh mắt của Nguyên Y lập tức trở nên dịu dàng hơn.
Nghe mẹ hỏi, cậu bé nhanh chóng lau miệng, đứng dậy rồi gật đầu "Mẹ ơi, con ăn no rồi."
Cậu bé lại nhìn bàn ăn còn đầy đồ ăn "Nhưng mẹ vẫn chưa ăn mà."
Nhìn xem, đứa con trai ngoan của cô đấy
Nguyên Y nghe con trai nói vậy, lập tức cười rạng rỡ.
Kiếp trước cô ít được hưởng tình thân, giờ xuyên vào sách, lại là Tiểu Thụ quyết tâm muốn theo mình, cô coi đó như sự bù đắp của ông trời.
Vậy nên, bất kể Lệ Đình Xuyên có phải là nam chính hay không, ai cũng đừng hòng cướp con trai khỏi cô
"Mẹ không đói đâụ"
Vừa dứt lời, bụng của Nguyên Y lại phát ra tiếng kêu “rột rột” xấu hổ.
“…” Nguyên Y.
Thế mà cậu con trai nhỏ của cô không cười, ngược lại còn học theo mẹ, gắp thức ăn bỏ vào bát rồi đưa đến trước mặt cô.
"Mẹ ơi, ăn đi." Đôi mắt cậu bé sáng long lanh, khiến người ta không nỡ từ chối.
Nguyên Y sờ bụng, không nỡ làm phụ lòng tốt của con.
"Cảm ơn Tiểu Thụ." Nguyên Y mỉm cười vui vẻ, nhận lấy bát đũa từ tay con trai.
Nhìn cô cười, cậu bé trước mặt cô ngây người "Mẹ cười trông đẹp lắm "
Nghe câu này, Nguyên Y thoáng khựng lại.
Không phải vì điều gì khác, mà là cô chợt thấy thương xót cậu bé này.
Nguyên chủ… bao lâu nay chỉ coi Tiểu Thụ như công cụ để gả vào nhà họ Lệ, chắc hẳn chưa từng dành cho cậu bé chút tình cảm nào.
Người mẹ tệ hại ấy đã đối xử với đứa trẻ như vậy, nhưng cậu bé vẫn luôn một lòng muốn ở bên mẹ. Chỉ nghĩ đến đó thôi là lòng Nguyên Y đã thấy nghẹn ngào.
...
|
/1655
|

