Hình như Diệp Vũ vẫn treo nụ cười nhàn nhạt, nhìn “Người một nhà” bọn họ với nhau, “Con trai của cô thật đáng yêu.”
“Tôi cũng cảm thấy vậy.” Kiều Tịch Hoàn rất tự hào.
Diệp Vũ không nói gì, chỉ cười nhạt, nói sang chuyện khác, “Dì có ở đây không?”
“Mẹ tôi ở phòng bếp chuẩn bị thức ăn. Cô ngồi trên ghế salon một lúc trước đi.” Kiều Tịch Hoàn nói, “Giới thiệu cho cô một người làm quen chút.”
“Sẽ không phải xem mắt chứ.” Diệp Vũ thì thầm bên tai Kiều Tịch Hoàn, nhìn dáng vẻ hai người rất thân mật.
“Cô đoán đúng rồi.” Kiều Tịch Hoàn cười đến rất xấu xa.
Ánh mắt Diệp Vũ lóe lên, “Mẹ chồng cô ngược lại thật hứng thú với chuyện như vậy.”
“Cho nên trước khi cô tìm được chốn đi về, thì chạy không thoát được vô số lần ác mộng xem mắt. Không muốn chấp nhận, vậy nhanh chóng buông thả phần ác ma của cô ra, hung hăng phản kháng.” Kiều Tịch Hoàn tỏ vẻ phớt tỉnh nói.
Diệp Vũ cười nhìn Kiều Tịch Hoàn.
“Nhưng mà lần này mẹ chồng tôi lấy ra đòn sát thủ của bà, là cháu ruột bà vẫn luôn vô cùng thích, bà nắm chặt cơ hội, nhìn biểu hiện của cô.” Kiều Tịch Hoàn vẫn luôn khẽ nói với Diệp Vũ.
Diệp Vũ cười một tiếng khoa trương, “Cô cảm thấy tôi là người rất dễ chấp nhận sao?”
“Đó là vì chưa gặp đúng người.” Kiều Tịch Hoàn nói.
Diệp Vũ nhìn Kiều Tịch Hoàn, hơi ý vị sâu xa nói, “Đúng, chỉ vì không đúng người.”
“Đi thôi, đừng để đối phương chờ lâu.” Kiều Tịch Hoàn dẫn Diệp Vũ đi tới.
Tề Lăng Phong trên ghế salon theo lễ phép đứng lên, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, khóe miệng mang theo nụ cười lịch sự, dù sao bản thân đã từng bị mê hoặc đến hoa rơi nát vụn, cho nên không biết trước mặt Diệp Vũ này… Có phải có thể sánh bằng cô người trên đầu quả tim không.
“Tề Lăng Phong, tổng giám đốc tập đoàn Hoàn Vũ. Con trai em gái ruột của mẹ chồng tôi, đừng nghi ngờ, anh ta theo họ mẹ, giống như cô.” Kiều Tịch Hoàn giới thiệu, “Diệp Vũ, đại tiểu thư Diệp thị.”
“Chào cô.” Tề Lăng Phong giơ tay, ga lăng tao nhã.
Phải nói biết giả bộ.
Kiều Tịch Hoàn không nhịn được khẽ ngước mắt.
“Chào anh.” Diệp Vũ ngoan ngoãn cười.
Hai người chính là, tám lạng nửa cân.
Đột nhiên cảm thấy, xứng đôi như vậy, không ở bên nhau có thể thật tiếc nuối rồi.
Đáng tiếc, không thể tính kế nhau.
Nhưng mà.
Kiều Tịch Hoàn nhìn hai bàn tay bắt lấy, như vô tình liếc nhìn Tề Lăng Phong, vẻ mặt tự nhiên, anh tuấn tiêu sái. Nhìn dáng dấp như có lẽ đã hoàn toàn thích ứng, cho nên nói thật ra đã thật sự đi từ trong bóng ma ra.
Tề Lăng Phong ngược lại, thật sự khác hẳn người thường.
“Hai người ngồi một lúc, tôi lên lầu có việc, sẽ không quấy rầy hai người.” Rõ ràng chính là cố ý lưu lại không gian cho bọn họ chung đụng riêng.
Kiều Tịch Hoàn sải bước rời đi, nhìn hai người đang ngồi dưới lầu.
Nhếch miệng cười một tiếng tà ác, lên lầu.
Đẩy cửa phòng Cố Tử Thần ra, hình như Cố Tử Thần mới vừa tắm xong, một thân nhẹ nhàng khoan khoái trong phòng ngủ, ngồi trên xe lăn tiện tay cầm một quyển sách, giống như không đọc, chỉ cầm trên tay như vậy, sau đó nhìn cô đi vào.
Kiều Tịch Hoàn liếc nhìn Cố Tử Thần.
Không muốn để ý đế người đàn ông này.
Cô chính là phải kiêu ngạo như vậy, cô chính là muốn để cho người đàn ông này biết, cô mới không da mặt dầy như vậy.
Nghĩ thế, cô cầm bộ đồ mặc nhà vào tắm.
Trời này quá nóng, vừa về đến phòng đã muốn tắm sau đó sảng khoái hưởng thụ điều hòa không khí chính giữa biệt thự.
“Kiều Tịch Hoàn.” Cố Tử Thần đột nhiên gọi cô.
Kiều Tịch Hoàn quay đầu, “Chuyện gì?”
Giọng điệu không tốt.
“Không nên có lui tới với Tề Lăng Phong.” Cố Tử Thần gằn từng tiếng.
Kiều Tịch Hoàn cười lạnh, “Không cần anh nhắc, chuyện của em em tự biết.”
Sắc mặt Cố Tử Thần lạnh lẽo.
“Đúng rồi, Tề Lăng Phong mời em lên giường đó, anh cũng biết, phụ nữ tới một số tuổi nhất định sẽ chưa thỏa mãn dục vọng, một ngày kia có lẽ sẽ… thật ra sẽ nghĩ đến, dáng vẻ Tề Lăng Phong rất đẹp trai, cao to, xem chừng còn có cơ bắp, như thế nào cũng nên cảm thấy, sẽ mạnh hơn anh tiểu bạch kiểm kể cả mặt trời đều sẽ không đi ra ngoài tắm nắng này rất nhiều đi, em nghĩ, thật ra thì anh không lên giường với em đoán chừng cũng có nguyên nhân.” Kiều Tịch Hoàn nói, nhìn gương mặt càng ngày càng đen của Cố Tử Thần, không hề né tránh tiếp tục nói, “Chắc là năng lực không mạnh, dáng vẻ anh gầy yếu như vậy, thật ra em cũng sợ giày vò hư thân thể anh. Không làm, cũng tốt…”
Nói xong, đóng cửa phòng tắm lại.
Dù sao, không chọc giận Cố Tử Thần, cô cảm thấy bản thân không có cách nào thăng bằng.
Cố Tử Thần nhìn cửa phòng tắm đóng lại, sắc mặt đen thui.
Yếu đuối…
Anh cắn răng, sắc mặt vô cùng khó coi.
Đảo mắt, lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra, nhìn hiển thị gọi tới, “Alo.”
“Chính là nhắc nhở anh, trong khoảng thời gian này chân nhất định không thể dùng lực, nếu không sẽ dễ bị dị dạng.”
“Ừ.” Cố Tử Thần lạnh lùng trả lời.
“Chuyện chăn gối mà nói…” Bên kia định nói lại thôi.
“Tôi biết rõ!” Giọng lạnh đến phát rét.
“Tôi chỉ tốt bụng. Trước đã có người thử, hậu quả rất thảm.” Giọng điệu bên kia hơi trêu ghẹo.
Cố Tử Thần đã cúp điện thoại.
Anh mím môi, nhìn chân mình.
Không phải hoàn toàn không có cảm giác, nhưng tri giác không hề nhạy cảm giống như người bình thường.
Anh đảo mắt, nhìn người phụ nữ trong phòng tắm, để sách xuống, mở cửa phòng đi ra ngoài.
Đẩy xe lăn, đi về phía thang máy, chuẩn bị xuống lầu.
“Cố Tử Thần.” Một giọng nữ đột nhiên gọi anh lại.
Cố Tử Thần mím môi, tròng mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Vũ trước mặt.
“Minh Lộ lớn như vậy.” Diệp Vũ nói, giọng rất nhẹ rất nhạt, hình như còn mang theo ưu thương nào đó không nói ra được.
Cố Tử Thần đảo mắt, trầm mặc không nói.
“Nếu như năm đó không làm quyết định này, đứa bé này không có khả năng lớn như vậy.” Diệp Vũ sâu kín nói, “Cho nên, thật ra thì từ đầu tới đuôi em đều chưa hề hận anh. Chỉ là, thân bất do kỷ.”
Cố Tử Thần không hề thay đổi sắc mặt, không tỏ vẻ gì nói, “Không liên quan đến cô.”
“Em biết rõ. Mấy ngày trước em
“Tôi cũng cảm thấy vậy.” Kiều Tịch Hoàn rất tự hào.
Diệp Vũ không nói gì, chỉ cười nhạt, nói sang chuyện khác, “Dì có ở đây không?”
“Mẹ tôi ở phòng bếp chuẩn bị thức ăn. Cô ngồi trên ghế salon một lúc trước đi.” Kiều Tịch Hoàn nói, “Giới thiệu cho cô một người làm quen chút.”
“Sẽ không phải xem mắt chứ.” Diệp Vũ thì thầm bên tai Kiều Tịch Hoàn, nhìn dáng vẻ hai người rất thân mật.
“Cô đoán đúng rồi.” Kiều Tịch Hoàn cười đến rất xấu xa.
Ánh mắt Diệp Vũ lóe lên, “Mẹ chồng cô ngược lại thật hứng thú với chuyện như vậy.”
“Cho nên trước khi cô tìm được chốn đi về, thì chạy không thoát được vô số lần ác mộng xem mắt. Không muốn chấp nhận, vậy nhanh chóng buông thả phần ác ma của cô ra, hung hăng phản kháng.” Kiều Tịch Hoàn tỏ vẻ phớt tỉnh nói.
Diệp Vũ cười nhìn Kiều Tịch Hoàn.
“Nhưng mà lần này mẹ chồng tôi lấy ra đòn sát thủ của bà, là cháu ruột bà vẫn luôn vô cùng thích, bà nắm chặt cơ hội, nhìn biểu hiện của cô.” Kiều Tịch Hoàn vẫn luôn khẽ nói với Diệp Vũ.
Diệp Vũ cười một tiếng khoa trương, “Cô cảm thấy tôi là người rất dễ chấp nhận sao?”
“Đó là vì chưa gặp đúng người.” Kiều Tịch Hoàn nói.
Diệp Vũ nhìn Kiều Tịch Hoàn, hơi ý vị sâu xa nói, “Đúng, chỉ vì không đúng người.”
“Đi thôi, đừng để đối phương chờ lâu.” Kiều Tịch Hoàn dẫn Diệp Vũ đi tới.
Tề Lăng Phong trên ghế salon theo lễ phép đứng lên, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, khóe miệng mang theo nụ cười lịch sự, dù sao bản thân đã từng bị mê hoặc đến hoa rơi nát vụn, cho nên không biết trước mặt Diệp Vũ này… Có phải có thể sánh bằng cô người trên đầu quả tim không.
“Tề Lăng Phong, tổng giám đốc tập đoàn Hoàn Vũ. Con trai em gái ruột của mẹ chồng tôi, đừng nghi ngờ, anh ta theo họ mẹ, giống như cô.” Kiều Tịch Hoàn giới thiệu, “Diệp Vũ, đại tiểu thư Diệp thị.”
“Chào cô.” Tề Lăng Phong giơ tay, ga lăng tao nhã.
Phải nói biết giả bộ.
Kiều Tịch Hoàn không nhịn được khẽ ngước mắt.
“Chào anh.” Diệp Vũ ngoan ngoãn cười.
Hai người chính là, tám lạng nửa cân.
Đột nhiên cảm thấy, xứng đôi như vậy, không ở bên nhau có thể thật tiếc nuối rồi.
Đáng tiếc, không thể tính kế nhau.
Nhưng mà.
Kiều Tịch Hoàn nhìn hai bàn tay bắt lấy, như vô tình liếc nhìn Tề Lăng Phong, vẻ mặt tự nhiên, anh tuấn tiêu sái. Nhìn dáng dấp như có lẽ đã hoàn toàn thích ứng, cho nên nói thật ra đã thật sự đi từ trong bóng ma ra.
Tề Lăng Phong ngược lại, thật sự khác hẳn người thường.
“Hai người ngồi một lúc, tôi lên lầu có việc, sẽ không quấy rầy hai người.” Rõ ràng chính là cố ý lưu lại không gian cho bọn họ chung đụng riêng.
Kiều Tịch Hoàn sải bước rời đi, nhìn hai người đang ngồi dưới lầu.
Nhếch miệng cười một tiếng tà ác, lên lầu.
Đẩy cửa phòng Cố Tử Thần ra, hình như Cố Tử Thần mới vừa tắm xong, một thân nhẹ nhàng khoan khoái trong phòng ngủ, ngồi trên xe lăn tiện tay cầm một quyển sách, giống như không đọc, chỉ cầm trên tay như vậy, sau đó nhìn cô đi vào.
Kiều Tịch Hoàn liếc nhìn Cố Tử Thần.
Không muốn để ý đế người đàn ông này.
Cô chính là phải kiêu ngạo như vậy, cô chính là muốn để cho người đàn ông này biết, cô mới không da mặt dầy như vậy.
Nghĩ thế, cô cầm bộ đồ mặc nhà vào tắm.
Trời này quá nóng, vừa về đến phòng đã muốn tắm sau đó sảng khoái hưởng thụ điều hòa không khí chính giữa biệt thự.
“Kiều Tịch Hoàn.” Cố Tử Thần đột nhiên gọi cô.
Kiều Tịch Hoàn quay đầu, “Chuyện gì?”
Giọng điệu không tốt.
“Không nên có lui tới với Tề Lăng Phong.” Cố Tử Thần gằn từng tiếng.
Kiều Tịch Hoàn cười lạnh, “Không cần anh nhắc, chuyện của em em tự biết.”
Sắc mặt Cố Tử Thần lạnh lẽo.
“Đúng rồi, Tề Lăng Phong mời em lên giường đó, anh cũng biết, phụ nữ tới một số tuổi nhất định sẽ chưa thỏa mãn dục vọng, một ngày kia có lẽ sẽ… thật ra sẽ nghĩ đến, dáng vẻ Tề Lăng Phong rất đẹp trai, cao to, xem chừng còn có cơ bắp, như thế nào cũng nên cảm thấy, sẽ mạnh hơn anh tiểu bạch kiểm kể cả mặt trời đều sẽ không đi ra ngoài tắm nắng này rất nhiều đi, em nghĩ, thật ra thì anh không lên giường với em đoán chừng cũng có nguyên nhân.” Kiều Tịch Hoàn nói, nhìn gương mặt càng ngày càng đen của Cố Tử Thần, không hề né tránh tiếp tục nói, “Chắc là năng lực không mạnh, dáng vẻ anh gầy yếu như vậy, thật ra em cũng sợ giày vò hư thân thể anh. Không làm, cũng tốt…”
Nói xong, đóng cửa phòng tắm lại.
Dù sao, không chọc giận Cố Tử Thần, cô cảm thấy bản thân không có cách nào thăng bằng.
Cố Tử Thần nhìn cửa phòng tắm đóng lại, sắc mặt đen thui.
Yếu đuối…
Anh cắn răng, sắc mặt vô cùng khó coi.
Đảo mắt, lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra, nhìn hiển thị gọi tới, “Alo.”
“Chính là nhắc nhở anh, trong khoảng thời gian này chân nhất định không thể dùng lực, nếu không sẽ dễ bị dị dạng.”
“Ừ.” Cố Tử Thần lạnh lùng trả lời.
“Chuyện chăn gối mà nói…” Bên kia định nói lại thôi.
“Tôi biết rõ!” Giọng lạnh đến phát rét.
“Tôi chỉ tốt bụng. Trước đã có người thử, hậu quả rất thảm.” Giọng điệu bên kia hơi trêu ghẹo.
Cố Tử Thần đã cúp điện thoại.
Anh mím môi, nhìn chân mình.
Không phải hoàn toàn không có cảm giác, nhưng tri giác không hề nhạy cảm giống như người bình thường.
Anh đảo mắt, nhìn người phụ nữ trong phòng tắm, để sách xuống, mở cửa phòng đi ra ngoài.
Đẩy xe lăn, đi về phía thang máy, chuẩn bị xuống lầu.
“Cố Tử Thần.” Một giọng nữ đột nhiên gọi anh lại.
Cố Tử Thần mím môi, tròng mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Vũ trước mặt.
“Minh Lộ lớn như vậy.” Diệp Vũ nói, giọng rất nhẹ rất nhạt, hình như còn mang theo ưu thương nào đó không nói ra được.
Cố Tử Thần đảo mắt, trầm mặc không nói.
“Nếu như năm đó không làm quyết định này, đứa bé này không có khả năng lớn như vậy.” Diệp Vũ sâu kín nói, “Cho nên, thật ra thì từ đầu tới đuôi em đều chưa hề hận anh. Chỉ là, thân bất do kỷ.”
Cố Tử Thần không hề thay đổi sắc mặt, không tỏ vẻ gì nói, “Không liên quan đến cô.”
“Em biết rõ. Mấy ngày trước em
|
/468
|

