Nửa đêm Thẩm Hạ Thiên nhận được một cuộc điện thoại từ Lâm Hiểu Khê. " Hạ Thiên, con trai anh đã được cứu rồi, Jack đã gỡ con chip đó ra, trái tim của đứa bé cũng đã được cấy ghép thành công."
Giây phút nhận được điện thoại, anh mừng rỡ, giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống, " Thật tốt, anh rất cảm ơn em. Đời này anh nợ em."
Lâm Hiểu Khê ở bên kia giọng có vẻ mệt mỏi, " Em đã ở bên cạnh con trai anh suốt 2 ngày rồi đấy. Thằng bé ổn định rồi, nhưng em sẽ không để nó ở lại Brasil lâu đâu, hai ngày sau Luật Khôi sẽ tới mang con trai anh tới chỗ anh, nhớ kĩ hãy chuẩn bị bệnh viện trước, để theo dõi các chỉ số của đứa trẻ."
" Tiểu Khê, vất vả cho em rồi." Anh cảm thấy có chút áy náy với cô. Lần này đã để cô phải chịu thiệt.
Tiếng cười nhẹ khe khẽ bên điện thoại, " Không sao, lần này em đi cũng làm thêm nhiều việc chứ không phải chỉ là để bảo vệ con trai anh nên anh đừng quá mắc nợ em. Em rất vui vì được giúp đỡ anh và chị Tiểu Thần."
" Em là người tốt." Anh nhẹ nói.
" Đừng uỷ mị thế. Đợi thằng bé tỉnh, em sẽ gọi lại cho anh. Cúp máy đây, nói nhiều sẽ bị nghi ngờ." Lâm Hiểu Khê nói với anh xong rồi nhanh chóng tắt máy.
Thẩm Hạ Thiên để điện thoại xuống, anh trở về giường, Cung Ân Thần dường như vì quá mệt mỏi nên đã chìm vào giấc ngủ say, cả người cô hệt như đứa trẻ thiếu hơi mẹ, nằm nép về một phía giường, người co lại. Anh cẩn thận kéo cô lại về phía mình, ngón tay khẽ vuốt ve mặt cô, dưới ánh sáng của đèn ngủ, cô bỗng nhiên dịu dàng đến lạ, có lẽ vì đã quen với cô luôn hoạt náo cho nên khi bắt gặp nét nhẹ nhàng trên khuôn mặt cô, anh càng muốn trân trọng. Nắm lấy tay cô, nhìn bàn tay nhỏ mềm mại, anh cảm thấy hơi thiếu gì đó, sau đó anh kéo tủ bên cạnh ra, lấy từ trong đó một chiếc nhẫn, đeo vào ngón tay cô, nhìn tay anh và tay cô đan với nhau, hai chiếc nhẫn một đơn giản, một sắc sảo, đoá hoa mẫu đơn nở rộ khiến cho anh hài lòng. Đã không dưới nghìn lần anh tưởng tượng cảnh này, chỉ khi thật sự thực hiện nó, anh mới thấy cõi lòng mình êm ả, sự trống vắng được lấp đầy. Đồng hồ điểm qua 1 giờ sáng, anh với tay tắt đèn ngủ, rồi nằm xuống ôm lấy cô.
—————-
Trong nhà giam ở Singapore, lúc này Cung Nhị Thần ngồi đối diện một người. Ánh mắt cô ta đầy căm hận, " Cung Ngọc Thần! Mẹ kiếp, là cô... Chính cô hại tôi!"
Cung Ngọc Thần cách một bức tường kính, ánh mắt nhạt nhìn cô ta, " Để cô phải ở trong tù đúng là cũng có chút thiệt thòi nhưng mà ai bảo tay cô dính máu cơ chứ."
Cung Nhị Thần bật cười, chỉ về phía cô ta, " Cô nói đúng, tôi ngồi trong này quả thật thiệt thòi nhưng mà có người đã nói cho tôi một điều rất hay. Cô chị cả của nhà cô, chết cũng khổ lắm!"
Cung Ngọc Thần nghe thấy chuyện liên quan đến chị gái thì biến sắc, đã 5 năm rồi, chị cô biến mất một cách bí ẩn, thậm chí cho dù chết cũng chẳng biết xác ở đâu. Chính vì điều đó mà mẹ cô đã phát điên ở trong bệnh viện tâm thần. Bây giờ cô ta lại nói cô ta biết chị cô ư...
" Cung Thái An chết vì một dao đâm thấu tim, chết mà đến cả một ngôi mộ cũng không có, xác cô ta bị nghiền nát vứt dưới biển làm mồi cho cá. Đúng là kẻ tội nghiệp, cô ta cũng từng như cô, bây giờ chẳng biết cá đã rỉa hết thịt cô ta chưa." Nắm được tia thất thần trong mắt của Cung Ngọc Thần, Cung Nhị Thần lấn tới, cô kể lại bằng một thái độ hết sức khích trướng. Ả ta dám hại cô vào tù thì sẽ không dễ dàng gì cô cho ả ta sống yên ổn.
Giây phút nhận được điện thoại, anh mừng rỡ, giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống, " Thật tốt, anh rất cảm ơn em. Đời này anh nợ em."
Lâm Hiểu Khê ở bên kia giọng có vẻ mệt mỏi, " Em đã ở bên cạnh con trai anh suốt 2 ngày rồi đấy. Thằng bé ổn định rồi, nhưng em sẽ không để nó ở lại Brasil lâu đâu, hai ngày sau Luật Khôi sẽ tới mang con trai anh tới chỗ anh, nhớ kĩ hãy chuẩn bị bệnh viện trước, để theo dõi các chỉ số của đứa trẻ."
" Tiểu Khê, vất vả cho em rồi." Anh cảm thấy có chút áy náy với cô. Lần này đã để cô phải chịu thiệt.
Tiếng cười nhẹ khe khẽ bên điện thoại, " Không sao, lần này em đi cũng làm thêm nhiều việc chứ không phải chỉ là để bảo vệ con trai anh nên anh đừng quá mắc nợ em. Em rất vui vì được giúp đỡ anh và chị Tiểu Thần."
" Em là người tốt." Anh nhẹ nói.
" Đừng uỷ mị thế. Đợi thằng bé tỉnh, em sẽ gọi lại cho anh. Cúp máy đây, nói nhiều sẽ bị nghi ngờ." Lâm Hiểu Khê nói với anh xong rồi nhanh chóng tắt máy.
Thẩm Hạ Thiên để điện thoại xuống, anh trở về giường, Cung Ân Thần dường như vì quá mệt mỏi nên đã chìm vào giấc ngủ say, cả người cô hệt như đứa trẻ thiếu hơi mẹ, nằm nép về một phía giường, người co lại. Anh cẩn thận kéo cô lại về phía mình, ngón tay khẽ vuốt ve mặt cô, dưới ánh sáng của đèn ngủ, cô bỗng nhiên dịu dàng đến lạ, có lẽ vì đã quen với cô luôn hoạt náo cho nên khi bắt gặp nét nhẹ nhàng trên khuôn mặt cô, anh càng muốn trân trọng. Nắm lấy tay cô, nhìn bàn tay nhỏ mềm mại, anh cảm thấy hơi thiếu gì đó, sau đó anh kéo tủ bên cạnh ra, lấy từ trong đó một chiếc nhẫn, đeo vào ngón tay cô, nhìn tay anh và tay cô đan với nhau, hai chiếc nhẫn một đơn giản, một sắc sảo, đoá hoa mẫu đơn nở rộ khiến cho anh hài lòng. Đã không dưới nghìn lần anh tưởng tượng cảnh này, chỉ khi thật sự thực hiện nó, anh mới thấy cõi lòng mình êm ả, sự trống vắng được lấp đầy. Đồng hồ điểm qua 1 giờ sáng, anh với tay tắt đèn ngủ, rồi nằm xuống ôm lấy cô.
—————-
Trong nhà giam ở Singapore, lúc này Cung Nhị Thần ngồi đối diện một người. Ánh mắt cô ta đầy căm hận, " Cung Ngọc Thần! Mẹ kiếp, là cô... Chính cô hại tôi!"
Cung Ngọc Thần cách một bức tường kính, ánh mắt nhạt nhìn cô ta, " Để cô phải ở trong tù đúng là cũng có chút thiệt thòi nhưng mà ai bảo tay cô dính máu cơ chứ."
Cung Nhị Thần bật cười, chỉ về phía cô ta, " Cô nói đúng, tôi ngồi trong này quả thật thiệt thòi nhưng mà có người đã nói cho tôi một điều rất hay. Cô chị cả của nhà cô, chết cũng khổ lắm!"
Cung Ngọc Thần nghe thấy chuyện liên quan đến chị gái thì biến sắc, đã 5 năm rồi, chị cô biến mất một cách bí ẩn, thậm chí cho dù chết cũng chẳng biết xác ở đâu. Chính vì điều đó mà mẹ cô đã phát điên ở trong bệnh viện tâm thần. Bây giờ cô ta lại nói cô ta biết chị cô ư...
" Cung Thái An chết vì một dao đâm thấu tim, chết mà đến cả một ngôi mộ cũng không có, xác cô ta bị nghiền nát vứt dưới biển làm mồi cho cá. Đúng là kẻ tội nghiệp, cô ta cũng từng như cô, bây giờ chẳng biết cá đã rỉa hết thịt cô ta chưa." Nắm được tia thất thần trong mắt của Cung Ngọc Thần, Cung Nhị Thần lấn tới, cô kể lại bằng một thái độ hết sức khích trướng. Ả ta dám hại cô vào tù thì sẽ không dễ dàng gì cô cho ả ta sống yên ổn.

