lấy “chiến công sinh cháu trai cho nhà họ Khương” để gây áp lực, buộc bố chồng nhường lại suất công việc trong xưởng.
Nhưng nếu Khương Lăng đã có người yêụ..
thì mọi tính toán của cô ta coi như đổ xuống sông xuống biển.
“Anh ấy làm bên phòng kỹ thuật của xưởng mình.” Vừa nghe tới đó, sắc mặt Triệu Hồng Vân liền sầm xuống.
Phân xưởng hóa chất là một trong những nhà máy lớn trong khu, nhà họ Khương gần như ai cũng làm ở đó.
Dù không thân quen hết, nhưng chỉ cần nghe tên là nhận ra người, không biết thì ngày mai đi làm hỏi vài câu là rõ.
Triệu Hồng Vân nheo mắt, giọng khéo léo mà soi mói “Phòng kỹ thuật à?
Ai vậy?
Tên gì thế?” Tống Quan Thư là cái tên nổi như cồn trong xưởng.
Những năm gần đây, anh là sinh viên đại học duy nhất được phân công về đây, lại thêm ngoại hình tuấn tú hơn người.
Chỉ cần nhắc tới tên, trong đầu ai cũng hiện lên hình ảnh một chàng trai phong nhã, thư sinh như từ trong phim bước ra.
Triệu Hồng Vân khẽ nhếch mép, giọng chẳng chút nể nang “Chị ba, có phải chị nhìn trúng cái mặt đẹp của Tống Quan Thư nên mới quen anh ta không?” “Ờ thì...
công nhận là đẹp thật.” Dù bị Khương Lập Văn trừng mắt lườm một cái, Khương Lăng vẫn thản nhiên nói tiếp “Nhưng mà đẹp thì không no được, chọn chồng còn phải nhìn cái cốt cách bên trong nữa chứ ” Lời vừa dứt, cả nhà đồng loạt gật đầu như gà mổ thóc.
Ai nấy đều ra chiều đồng tình nhan sắc thì nhìn cho vui thôi, chứ chẳng phải thứ để bỏ vào nồi nấu cơm.
Triệu Hồng Vân giả bộ chân thành, giọng nhỏ nhẹ “Chị ba là người đẹp nhất xưởng mình, thậm chí còn hơn cả diễn viên trên phim ấy chứ Với điều kiện như chị, muốn chọn kiểu người nào mà chẳng có?
Đừng nói con trai cán bộ phân xưởng, đến cả con cán bộ Nhà nước người ta cũng tranh nhau theo chị ” Nói tới đây, cô ta hạ giọng, giọng trầm xuống đầy ẩn ý “Còn cái anh Tống Quan Thư kia...
không cha không mẹ, lại mang cái mác “xuất thân tư bản”.
Nhỡ đâu sau này dính dáng chính trị thì sao?
Trong xưởng mình đâu thiếu người lai lịch đàng hoàng.
Chị mà bằng lòng gả làm dâu lãnh đạo, thì ai dám bạc đãi?” Ý tứ rất rõ nếu Khương Lăng chịu hy sinh một chút, thì cả nhà họ Khương cũng được thơm lây.
Bốp Bỗng nhiên, Khương Chí Phúc đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, giọng nghiêm khắc như sấm “Hồng Vân nói đúng Ngày mai con lập tức đi tìm cái cậu Tống kia, nói dứt khoát là chia tay ngay cho ba ” Triệu Hồng Vân liền hùa theo “Đúng đó Chị ba chia tay anh ta đi, em giới thiệu cho chị vài người quen, bảo đảm điều kiện tốt hơn gấp bội ” Biết mình lỡ miệng hơi lộ liễu, cô ta chột dạ, vội vã chữa lời “Dù sao thì cũng là người một nhà, em đâu dám đẩy chị vào chỗ không ra gì.
Em chỉ mong chị hạnh phúc thật sự thôi ” Khương Lập Võ toan mở miệng nói đỡ cho chị ba, nhưng vừa chạm phải ánh mắt nghiêm lạnh của cha, cậu lập tức cúi đầu, nuốt luôn câu nói vào bụng.
Khương Lăng vẫn giữ nụ cười bình thản, không nói không rằng, vì cô biết rõ, ngày mai cô sẽ chuyển vào ký túc xá, khỏi cần nghe ai sắp đặt.
Tôn Nhất Lan bỗng sực nhớ lại chuyện con gái có nhắc đến việc ra ngoài ở riêng, liền lên tiếng “Khương Lăng tính dọn vào ký túc xá công nhân… mẹ nghĩ, vẫn là cả nhà sống chung với nhau thì tốt hơn.” Bốp lại một cú đập đũa xuống bàn.
Khương Chí Phúc cau mày
|
/685
|

