Gả Cho Vai Ác, Tôi Được Sủng Lên Sủng Xuống

Chương 5

/685



Thôi nan hàng xóm đối diện nhà cô nan dù miệng còn hỏi dò, nhưng trong lòng đã xem như chắc chắn rồi.

Khương Lăng nghĩ bụng Giấy chứng nhận kết hôn cũng đã cầm trên tay, giấu kiểu gì cũng không qua được mắt thiên hạ, chi bằng thẳng thắn cho xong.

“Là đối tượng của cháụ” Ở Bắc Thành, “đối tượng” là cách gọi phổ biến cho bạn trai, bạn gái.

Dù có kết hôn rồi, vẫn gọi nhau là “đối tượng”, cũng không có gì sai.

Cô nói thật lòng, còn hiểu sao thì tùy người nghe suy diễn.

Tống Quan Thư thì khỏi bàn.

Vừa đẹp trai, ăn mặc chỉnh tề, đạp xe cũng gọn gàng dứt khoát.

So với đám công nhân thường ngày, khí chất đúng kiểu con nhà có giáo dưỡng, nhìn là thấy khác người.

Bác Thôi tính tình thẳng như ruột ngựa, lập tức hỏi lớn “Cậu này làm ở đâu thế?

Cha mẹ làm gì?” Câu hỏi vừa ra, mấy bà hàng xóm xung quanh liền dựng tai hóng như hội nghị tổ dân phố.

Ai cũng muốn biết con gái út nhà Khương tìm được mối ngon cỡ nào.

Khương Lăng còn nhớ trong nguyên tác, Tống Quan Thư không thích nhắc đến gia đình, nên chỉ nói lấp lửng “Cũng là gia đình bình thường thôi.” Câu trả lời mập mờ ấy lập tức chia phe diễn giải Một phe cho rằng Gia đình cậu kia chắc có thế lực, nên mới không muốn lộ ra, tránh điều tiếng.

Phe còn lại lại thì nghĩ Khương Lăng lên mặt, cố tình giấu, làm như tìm được mối cao sang, chứ biết đâu chỉ là bốc phét lấy le.

Trong đám ấy, nổi bật nhất là Hứa Đại Hoa, người vừa liếc vừa bĩu môi, giọng đanh đá “Làm như cao giá lắm ấy.

Không biết đã trèo nổi cái chức gì chưa mà giấu giấu giếm giếm.” Bác Thôi là người hiểu chuyện.

Hứa Đại Hoa là vì con trai mình theo đuổi Khương Lăng không được, bị từ chối phũ mặt nên cay cú, nhân dịp “bỏ đá xuống giếng”.

Thật ra, nhà họ Hứa chẳng có gì ra hồn.

Thằng út không nghề không nghiệp, ngay cả việc tạm thời cũng không có.

Ngày ngày lông bông ngoài phố, đến con gái bác Thôi cũng chê chẳng thèm ngó.

Hai nhà vốn đều là hàng xóm, nhưng chẳng thân thiết gì.

Đều nghèo, đều xoay xở sống qua ngày.

Bác Thôi tuy không ưa Hứa Đại Hoa, nhưng vì thỉnh thoảng vẫn đi chợ chung, nên vẫn miễn cưỡng nói lại “Nói gì mà khó nghe vậy Có đối tượng là chuyện tốt, chuyện vui, đừng có ghen tị rồi đi rêu rao nói xấu người ta hoài ” Thấy chẳng cần thiết phải đôi co với bà già mồm miệng cay nghiệt kia, Khương Lăng nhẹ nhàng quay sang Tống Quan Thư, khẽ nhắc “Trễ rồi, anh về trước đi thì hơn.” Tống Quan Thư mỉm cười ôn hòa, giọng nói cũng trầm tĩnh dễ nghe “Được.

Em nhớ giữ gìn sức khỏe.

Nếu có việc gì, nhắn người đến báo cho tôi.” Nghe thế, bác Thôi đứng bên cười khúc khích, giọng đầy vẻ phấn khởi “Xem ra năm nay nhà cô lại có thêm chuyện mừng nữa rồi đó nha ” Bởi mới cách đây hai hôm, tức ngày mười bốn Tết, em trai Khương Lăng vừa cưới vợ, trong nhà bày không ít bàn tiệc, khách khứa ra vào tấp nập, dư âm hãy còn chưa dứt.

Vậy mà bây giờ lại có thêm tin vui nữa, ai mà chẳng háo hức.

Hứa Đại Hoa thì lại hừ lạnh một tiếng “Còn trẻ mà đã nghỉ làm để chạy theo đàn ông, đúng là thiếu hơi trai đến phát rồ rồi.” Vừa dứt câu đã bị mấy bà hàng xóm bên cạnh khẽ thúc cùi chỏ, ý nhắc bà ta biết điều một chút.

Chẳng ngờ đúng lúc ấy, mẹ của Khương Lăng, bà Tôn Nhất Lan, đang tới hợp tác xã mua đồ, lại vô tình nghe thấy hết.

Tức thì




/685

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status