Dám Chạy Xem!

Chương 17

/47


cô ngồi ở bên cạnh, động tác nhẹ nhàng xốc cái nón trên mặt cô lên.

Tuy rằng băng bó đơn giản, nhưng như cũ có thể nhìn ra được, trên tay và cánh tay đều bị trầy da nặng nhẹ khác nhau, mắt cá chân bị sưng to, trên mặt vương lại nước mắt, cho dù đã nhắm mắt lại, đều có thể nhìn ra bị sưng đỏ như cũ, vừa thấy liền biết bộ dạng lúc khóc như thế nào.

cô kiểm tra xong, lại lần nữa kéo nón xuống che lại.

Lại nhìn Hoắc Chính Phàm đang cúi đầu không nói gì ở một bên, trên người càng thảm hơn, áo sơ mi nhăn nheo bèo nhèo, giống như lá cải, thậm chí có thể thấy được vết máu nhỏ bị khô trên trán. Trán của Kỷ Niệm Sơ bắt đầu cảm thấy đau đau.

cô tận lực làm cho giọng nói của mình nghe vững vàng, hít sâu một hơi, thấp giọng nói, “Bác sĩ Hoắc, giải thích một chút đi, tại sao lại thành ra thế này đi.”

Hai người này mới vừa đi ra ngoài chiến tranh giữa những vì sao sao? Bộ dạng thật đáng sợ không khác gì nhau cả?

Hoắc Chính Phàm cúi đầu không nói gì, cũng không trả lời cô, Kỷ Niệm Sơ thấy vậy, cũng không truy vấn, chỉ thở dài một hơi, “Có bác sĩ lại đây xử lí rồi?”

“không có.” anh lắc đầu.

Kỷ Niệm Sơ rất nhanh liền thấy được, Hoắc Chính Phàm ngại thân phận công chúng của Vu Nhiễm, lại đụng phải chuyện khó giải quyết. Bị công khai hoặc lộ ra cũng không tiện, càng không biết nên giải quyết thế nào, lại sợ bị truyền thông viết bậy viết bạ, vì thế tìm người tín nhiệm tới mà nghĩ cách.

Mặc dù anh ta là bác sĩ của bệnh viện Nam Cẩm, nhưng chỉ là một nghiên cứu sinh và bác sĩ thực tập, không có thực lực cũng không có năng lực trị liệu tốt cho Vu Nhiễm. (Cảm thấy nên trừ một điểm cho bác sĩ Hoắc, sau này mọi người sẽ thấy vì sao tôi trừ, không chỉ là một điểm, phải là nhiều điểm)

Cho nên việc này chỉ có thể tìm người quen mới có thể giải quyết được, hơn nữa Vu Nhiễm còn là một minh tinh, dựa vào gương mặt mà kiếm cơm manh áo. truyện chỉ được đăng tại 

Tới cửa thanh gia Hoa Uyển, Kỷ Niệm Sơ xuống xe, hướng hắn gật đầu, “Cảm ơn anh hôm nay đưa tôi về, bác sĩ Hoắc, anh cũng mau trở về sớm chiếu cố cho Nhiễm đi.”

“Ừ.” Hoắc Chính Phàm gật đầu, lái xe rời đi.

đã là rạng sáng, trong tiểu khu im ắng, không có người, Kỷ Niệm Sơ chậm rãi đi về phía trước. Vừa muốn tiến vào thang máy, phía sau truyền đến tiếng bước chân không xa không gần, rõ ràng là âm thanh cũng không lớn, nhưng đêm khuya thế này phá lệ rõ ràng.

cô sửng sốt, quay đầu lại thì thấy một người đàn ông đang mang theo cặp công văn, toàn thân đều tản ra hơi thở xa cách, một bộ dáng cũng muốn vào thang máy, mà người đàn ông này chính là luật sư Bùi đã gần một tuần không gặp.

cô kinh ngạc vài giây, ngay sau đó cười nói, “thật trùng hợp, luật sư Bùi.”

Bùi Lương Thành gật đầu, cười đến ôn hoà, hỏi, “đã trễ thế này, vừa trở về sao?”

Hai người cùng nhau vào thang máy, Kỷ Niệm Sơ hướng hắn gật đầu, “Đúng vậy, mới trở về từ Thượng Hải không lâu, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho nên mới bận tới tận bây giờ.”

Bù Lương Thành gật đầu, duỗi tay ấn tầng mười chín, thang máy từ từ đi lên, hai người cùng đứng trong không gian nhỏ hẹp, không khí giống như có chút tăng lên.

Tay của luật sư Bùi lớn lên thật đẹp, khuôn mặt lớn lên cũng đẹp trai nữa.

Đẹp, làm cô có cảm giác có chút không chân thật.

anh thấp giọng cười cười, đột nhiên mở miệng, “Tôi cũng vậy, mấy ngày nay có vụ án tương đối phức tạp, luôn tăng ca ở văn phòng cho đến khuya.”

“Bộ dáng của cô thoạt nhìn rất mệt, nên nghỉ ngơi nhiều một chút.” Bùi Lương Thành mới vừa nói xong, thang máy liền tới.

Hai người một trước một sau đi ra thang máy, đến nhà của mỗi người, anh hướng cô cười cười, “Ngủ ngon.”

Kỷ Niệm Sơ bị anh cười có chút hoảng hốt, sững sờ nhìn anh, thấy anh muốn đi vào cửa, thế nhưng trong nháy mắt sinh ra tâm tư luyến tiếc, ma xui quỷ khiến buột miệng thốt ra, “Ngày mai luật sư Bùi có rảnh không?”

Bùi Lương Thành kinh ngạc quay đầu nhìn cô, lúc này Kỷ Niệm Sơ mới ý thức được lời nói mình vừa nói ra, nhưng không thể thu hồi lại được, đành phải nói, “Lần trước mời anh ăn cơm nhưng vẫn chưa thực hiện được, vừa lúc tôi có một phim điện ảnh, ngày mai sẽ công chiếu, muốn đi xem với tôi hay không?”

nói xong cô lại hối hận, rốt cuộc cô đang nói cái gì aaa…

/47

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status