thế nào.
Đường Cửu Cửu đi vào phòng khách, Phượng Cẩn Niên đã ngồi trên ghế sô pha, đôi chân thon dài mạnh mẽ vắt chéo lại với nhau, ánh mắt mạnh mẽ nhìn cô, giống như đang nhìn con mồi chằm chằm.
Ánh mắt của anh làm Đường Cửu Cửu rất không thoải mái, cô cố gắng để bản thân không chú ý đến, cũng ngồi xuống, lên tiếng hỏi “Phượng tiên sinh… ngài tìm tôi đến… có… có chuyện sao?” Đường Cửu Cửu “...” Mẹ nó, nói lắp cái gì “Cô nói đi?” Một câu của Phượng Cẩn Niên bay bổng, làm trái tim của Đường Cửu Cửu suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Năm đó ngủ với anh là tôi không đúng, nhưng tôi mang thai sinh con anh cũng không quan tâm tôi?
Sau này sinh ra đứa trẻ tôi cũng đưa về cho anh Tôi không nợ anh, anh còn kiếm thêm được đứa con trai lớn, anh còn muốn thế nào?” Đường Cửu Cửu quyết định đánh đòn phủ đầu, chiếm cơ hội trước.
Một câu nói, không khí trong phòng khách đều lạnh đến mười mấy độ, Giang Vũ nghi ngờ bản thân nghe sai, không dám tin nhìn về phía người phụ nữ xinh đẹp cây ngay không sợ chết đứng Cô ấy… cô ấy… cô ấy chính là người phụ nữ ngủ với ông chủ nhà mình, sinh ra cậu chủ nhỏ?
“Im miệng, để đồ lại, tất cả cút ra ngoài ” Phượng Cẩn Niên thiếu chút nữa bị người phụ nữ chết tiệt này làm tức chết.
Nếu không phải bản thân không sống lâu được, Diệc Thần cần một người mẹ đến nuôi nấng thằng bé thành người, anh chắc chắn sẽ bóp chết người phụ nữ này Giang Vũ bị dọa vẫy tay ra hiệu tất cả người đều ra khỏi biệt thự, đồng thời còn tri kỷ đóng cửa lại vì hai người.
Đường Cửu Cửu có hơi khẩn trương nuốt nước bọt, nếu như thật sự đánh nhau, người đàn ông này chắc chắn không phải đối thủ của mình, nhưng chuyện năm năm trước, quả thực là cô đuối lý, cô vẫn có chút chột dạ “Năm đó là tôi cầu xin cô ngủ với tôi sao?
Chuyện xấu bản thân làm ra mà không dám nhận?
Có muốn tôi giúp cô nhớ lại năm đó cô ép tôi ngủ như thế nào?” Phượng Cẩn Niên đứng lên chậm rãi đi về phía người phụ nữ đáng chết kia.
Trong sạch của mình lại bị cô chiếm đoạt như vậy, vậy mà cô còn có thể nói ra lời cặn bã như thế Cũng đúng, một người phụ nữ ngủ với mình xong lại chạy trốn, một câu nói cũng không để lại, anh có thể hy vọng cô là người tốt sao?
“Không cần Tôi vẫn nhớ tôi ngủ như thế nào ” Đường Cửu Cửu nói xong câu này, suýt chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình.
Thần linh ơi, rốt cuộc cô đang nói lời quỷ gì vậy?
“A không lẽ nào nhiều năm như vậy cô vẫn luôn nhớ về dư vị đó?
” Phượng Cẩn Niên cười lạnh một tiếng.
“Ai… ai nhớ dư vị đó, cái kỹ thuật nát kia của anh, tôi hoàn toàn không có cảm nhận gì ” Đường Cửu Cửu thua người không thua trận, căng da đầu nói.
“A cũng không biết là người nào không biết xấu hổ, sau đó vẫn luôn quấn lấy tôi nói…” “Anh im miệng Lúc đó tôi bị người hạ dược, hạ dược anh hiểu không?
Cơ thể không tự nguyện, rốt cuộc hôm nay anh đưa tôi đến đây là có chuyện gì.” Đường Cửu Cửu không kìm lòng nổi giơ tay dùng sức quạt mát cho gương mặt nóng bỏng của mình.
Mẹ ơi, bị anh ta nhắc nhở như vậy, chuyện tối đó giống như một bộ phim chiếu lại trước mặt cô Phượng Cẩn Niên nhìn dáng vẻ chỉ là nói mấy câu đã đỏ mặt của cô, không biết còn nghĩ rằng thật sự là thiếu nữ thanh xuân,
|
/608
|

