gái chồng này, thật là, chẳng qua chỉ là một con tiện nhân quay về, đáng để cô ta la hét cãi vã thế sao?
Vẻ mặt Dương An Kỳ lập tức lạnh xuống, lạnh giọng nói “Đường Cửu Cửu, bề trên đều đang ăn cơm ở đây, mày ngồi ở đây giống dáng vẻ gì hả Quỳ xuống cho tao ” “Quỳ xuống?
Ý tưởng này không tệ.” Đường Cửu Cửu đứng dậy từ từ đi về phía phòng ăn.
Bốn người đang ăn cơm ở phòng ăn đều đắc ý nhìn đứa con gái đang đi đến đây, trong mắt coi thường, xinh đẹp lại như thế nào, còn không phải là đồ ngu, người nào cũng có thể bắt nạt sao Đường Cửu Cửu đi đến bên cạnh Dương An Kỳ, đột nhiên nhấc chân, một chân đá vào trên ghế bà ta đang ngồi, chiếc ghế kia bay ra bên ngoài trong nháy mắt, Dương An Kỳ lập tức ngã xuống đất, tay già chân già suýt chút nữa gãy xương.
Tất cả mọi người vẫn chưa phản ứng lại đây là đang xảy ra chuyện gì, Đường Cửu Cửu tóm lấy cổ áo của bà già khốn kiếp xách bà ta lên, chân đá vào đầu gối bà ta, Dương An Kỳ lập tức quỳ xuống trước mặt Đường Cửu Cửụ Tiếng hét giống như lợn bị giết vang lên, mấy năm nay Dương An Kỳ sống trong nhung lụa, mọi người đều khom lưng khụy gối trước mặt bà ta, bà ta nào được đối xử thế này, bà ta cảm thấy xương bánh chè của mình rất giống bị đập nát.
Đường Tam Đức và Vương Lệ Quyên quả thực có hơi há hốc mồm, bởi vì trước khi mất tích Đường Cửu Cửu là người bất kể ai cũng bắt nạt được, tùy ý để người đánh chửi trút giận, tại sao bây giờ cô lại dám phản kháng?
Đường Vân Vân phản ứng lại đầu tiên, bởi vì cô ta biết con tiện nhân Đường Cửu Cửu này chính là dám, tối qua cô ta đã bị cô đánh một trận.
“Đường Cửu Cửu, mày con tiểu tiện nhân này, mày dám ra tay với tao ” Dương An Kỳ tức giận kêu to.
“Miệng thối như vậy, ăn rác mỗi ngày sao ” Đường Cửu Cửu dứt khoát nắm lấy khăn ăn trên bàn đã dùng qua nhét vào miệng bà già khốn kiếp này Dương An Kỳ buồn nôn suýt chút nữa nôn ra, trên đó có nước mũi của bà ta… Đường Tam Đức phản ứng lại, hét lên “Mày đứa con gái bất hiếu này, mày mau buông bà nội mày ra ” Ông ta nói xong muốn qua đây giải thoát cho mẹ, Đường Cửu Cửu nhanh nhẹn nghiêng mình né tránh, nhấc chân đá vào đầu gối ông ta, Đường Tam Đức không phòng bị, “bùm” sóng đôi cùng mẹ ruột quỳ gối trên đất.
Đường Tam Đức và Dương An Kỳ muốn đứng dậy, Đường Cửu Cửu đâm xuống hai cây ngân châm, hai người đều cố định ở đó không động đậy được.
Vương Lệ Quyên bị kinh ngạc đứng lên, Đường Cửu Cửu duỗi tay cũng kéo bà ta qua, một chân đá vào đầu gối, lại quỳ xuống lần nữa, ngân châm đâm vào bà ta cũng không thể động đậy được.
Đường Vân Vân xông đến muốn xé đánh Đường Cửu Cửu, trong miệng chửi “Mày, con tiện nhân này, mày thật sự chán sống rồi, xem tao bắt được mày không rút cạn máu của mày mới lạ ” Đường Cửu Cửu cười nhạo một tiếng, duỗi tay bóp cổ Đường Vân Vân, cứng rắn nhấc cô ta từ trên mặt đất lên “Cô không nói tôi cũng quên mất, lúc đó cô rút nhiều máu của tôi như vậy.” Cô chỉ nhớ huyết hải thâm thù hại con của cô rơi vào đường chết Đường Vân Vân giống như gặp ma nhìn người phụ nữ sáng chói tỏa nhiệt trước mặt, làm sao có thể như vậy?
Đồ vô dụng Đường Cửu Cửu kia tại sao có thể
|
/608
|

