Cưới Nhầm Phế Vật, Lại Là Ông Trùm Ẩn Danh

Chương 8

/599



Tích lắc đầu "Không có, nhưng ở quê tôi đã chữa cho rất nhiều người.

Lúc lau người, tôi đã bắt mạch cho anh, là..." "Đi ra ngoài " Kiều Tích nhíu mày, đối mặt với sự chống đối của anh, trong lòng cũng có chút tức giận.

Cô bước lên giật phăng cái chăn của Hoắc Hành Chu ra, cởi quần ngủ của anh xuống Đôi chân với những đường nét cơ bắp rõ ràng, trần trụi lộ ra trong không khí.

Người đàn ông chấn nộ.

"Kiều Tích " "Bây giờ tôi sẽ chứng minh cho anh xem." Kiều Tích kéo hòm thuốc dưới gầm giường ra, mở nắp.

Chín cây kim bạc lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, được xếp ngay ngắn.

Cô lấy ra một cây kim dài, nhanh, chuẩn, độc đâm vào huyệt vị trên chân Hoắc Hành Chụ Cô nghiêng đầu, vẻ mặt chăm chú nhìn Hoắc Hành Chu hỏi "Có cảm giác không?" Mũi kim này đã đánh thức đôi chân không có chút cảm giác nào của anh, cảm giác tê dại như bị kiến cắn lan ra.

Hoắc Hành Chu nhìn khuôn mặt xinh đẹp nghiêm túc của cô, đáy mắt lóe lên vẻ u tối.

Ngón trỏ của anh xoa xoa đầu ngón tay cái, quay đầu đi sắc mặt thản nhiên, lông mày nhíu chặt.

Kiều Tích nhìn một cái là biết anh đau, vê đuôi kim đâm sâu thêm một phân, nhẹ nhàng nói "Có cảm giác là tốt rồi.

Tôi chưa từng chữa cho người nổi tiếng nào, cũng không có giấy phép hành nghề y.

Nhưng tôi chắc chắn, chân của anh tôi có thể chữa." "Chỉ cần châm cứu mỗi ngày, đẩy máu bầm ra ngoài, lại kết hợp với thuốc thang và xoa bóp, ít thì một tháng nhiều thì nửa năm anh có thể đứng dậy được rồi." Trong lòng Hoắc Hành Chu như bị sợi tơ gảy nhẹ một cái, trên gương mặt tuấn tú cấm dục, lệ khí tan biến.

"Cô muốn gì?" Không có sự bố thí nào là vô cớ, anh là thương nhân.

Tay Kiều Tích khựng lại, có chút ngại ngùng.

"Bà nội tôi bị người nhà họ Tô đưa đến Hải Thành rồi, bọn họ muốn dự án lớn hợp tác với Tập đoàn Thiên Nguyên trong tay anh, để...

để Tô Vi Vi có thể gả cho anh họ anh." Dù là cô gái thôn quê như cô, cũng từng nghe qua danh tiếng của Tập đoàn Thiên Nguyên.

Đó là tập đoàn lớn cấp quốc tế, Hoắc thị độc bá ở Hải Thành, nhưng cũng không so được với sự to lớn của Tập đoàn Thiên Nguyên.

Dự án đó chính là một miếng bánh ngon.

Kiều Tích thấp thỏm nhìn anh.

Lương tâm cô bất an, cảm thấy Hoắc Hành Chu rất xui xẻo.

Không chỉ mất đi tài nguyên, còn phải dâng vị hôn thê cho người khác.

Hoắc Hành Chu cười mỉa mai.

Kiều Tích thấy vậy, thất vọng nói "Xin lỗi, là tôi quá đáng rồi." Cô cúi người rút kim ra, thu dọn hòm thuốc rời khỏi phòng.

Hoắc Hành Chu nhìn bóng lưng thất thần của cô, ánh mắt thâm trầm.

Anh đưa tay lấy điện thoại ở đầu giường, gọi vào một số.

"Chu Dục, là tôi." Người đàn ông đầu dây bên kia như gặp ma "Hoắc Nhị, cậu tỉnh thật rồi Tôi còn tưởng sang năm phải đi tảo mộ cho cậu chứ." Hoắc Hành Chu ngắn gọn nói "Thay tôi sắp xếp một bộ tài liệu về sự hợp tác giữa Tập đoàn Thiên Nguyên và Hoắc thị, động tay động chân một chút." "Được." Chu Dục nghiêm túc nói "Nhắc cậu một câu vụ tai nạn xe không đơn giản, nhưng dấu vết hoàn toàn biến mất, tôi không tìm được bằng chứng." Hoắc Hành Chu mặt lạnh lùng "Không cần tra nữa, tôi biết là ai." "Không phải là nhà bác cả cậu chứ?" Chu Dục tức giận chửi thề "Thứ chó má đó không có bản lĩnh, chỉ biết chơi chiêu trò Cậu sắp xếp tài liệu, không phải là giao




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status