Cưới Nhầm Phế Vật, Lại Là Ông Trùm Ẩn Danh

Chương 3

/599



càng chặt.

Đôi môi đỏ của cô dán vào môi mỏng của người đàn ông, hôn rồi lại hôn.

Nếu để người nhà họ Hoắc nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ nghĩ cô to gan lớn mật, đến người thực vật cũng không chịu buông tha "Xin lỗi, tôi cũng không còn cách nào khác." Kiều Tích nhìn người đàn ông đang nhắm nghiền mắt, khẽ nói.

Cô dang hai chân, nén đau ngồi lên người đàn ông, hai tay giật cổ áo ngủ của anh.

Xoẹt một tiếng.

Bộ đồ ngủ bằng cotton bị xé rách một đường lớn, cúc áo rơi ra.

Phù, cuối cùng cũng gỡ được rồi.

Kiều Tích cúi đầụ Người đàn ông nằm trên giường bệnh, từ từ mở mắt.

Đôi mắt sâu thẳm, tràn ngập sự lạnh lẽo vô tận, nhìn chằm chằm vào cô.

Bộ đồ ngủ rách nát để lộ yết hầu gợi cảm, lồng ngực rộng lớn của anh.

Một bộ dạng như vừa bị giày vò.

Kiều Tích sợ đến ngây người, ngồi trên người anh kẹp chặt hai chân.

"Ưm..." Người đàn ông phát ra một tiếng rên ɾỉ.

Bầu không khí lạnh lẽo ngột ngạt.

Kiều Tích ôm ngực tim đập thình thịch, nhích mông thăm dò hỏi "Anh...

anh tỉnh rồi?" Người đàn ông mở mắt nhìn rất lâu nhưng không có động tĩnh gì, cũng không có tiếng động.

Kiều Tích thử đưa tay che lên đôi mắt anh, lòng bàn tay hơi ngứa.

Hoắc Hành Chu từ từ nhắm mắt lại.

Cô lật người ngồi bên mép giường, toát mồ hôi lạnh.

Cuối cùng cô túm lấy tay áo lau sạch vết son trên mặt Hoắc Hành Chu, lại chột dạ kéo chăn trùm kín người anh.

Anh vẫn chưa tỉnh.

Kiều Tích lúc này mới tự an ủi mình, có lẽ là hoa mắt thôi.

Âm thanh vừa rồi, chắc cũng do cô quá mệt nên bị ảo giác.

Cô ngồi bên mép giường rất lâu, đêm đã khuya.

Nửa đêm về sáng cô che miệng ngáp liên tục, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Nửa đêm, cô lại mơ thấy cảnh tượng hỗn loạn của đêm nhiều năm về trước.

Kiều Tích trở mình, lại bỏ lỡ đôi mắt một lần nữa mở ra của người đàn ông.

Trời sáng rõ.

Kiều Tích bị đánh thức bởi một trận ồn ào, cô mở đôi mắt ngái ngủ lờ đờ.

Thím Tiền bưng chậu nước đứng bên giường "Thiếu phu nhân, mời cô lau người rửa mặt cho thiếu gia." "Tôi lau người?" "Đương nhiên rồi." "Vậy trước đây ai lau?" Hoắc Hành Chu đã hôn mê một tháng rồi mà.

"Đương nhiên là hộ lý, nhưng người ngoài sao bằng vợ mình được." Bà ấy nói chắc nịch, không có chỗ cho sự thương lượng.

Kiều Tích mặc hỉ phục đỏ thẫm, mím môi bất lực nhận lấy khăn mặt trong tay thím Tiền, vắt nước, nhẹ nhàng lau gương mặt tuấn tú của người đàn ông.

Anh nhắm nghiền mắt, lông mi cũng không động đậy, đêm qua quả nhiên là ảo giác.

Kiều Tích không thể phớt lờ vẻ đẹp trai của anh, mặt đỏ bừng.

Thím Tiền đứng bên cạnh giám sát cô lau qua mày mắt, môi, cổ, ngực của người đàn ông.

Từng tấc từng tấc, nơi khăn mặt lau qua, đầu ngón tay cũng chạm vào.

"Thiếu gia ưa sạch sẽ, xin cô nhất định phải lau cho kỹ.

Lau xong còn phải mát xa toàn thân một lần, như vậy mới có thể ngăn ngừa teo cơ hiệu quả.

Chăm sóc thiếu gia nhà chúng tôi bắt buộc phải tỉ mỉ." Đôi mắt thím Tiền sắc bén, Kiều Tích không có cách nào làm qua loa.

Cô đành tự an ủi mình, cứ coi Hoắc Hành Chu như những bệnh nhân cô từng chữa trị trước đây đi.

Nghĩ như vậy, động tác của cô càng thêm cẩn thận và chuyên nghiệp.

Thím Tiền nhìn thấy, âm thầm gật đầụ Kiều Tích ấn vào cổ tay anh, dùng khăn mặt mở các ngón tay anh ra lau kỹ lưỡng.

Ngón tay Hoắc Hành




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status