tục." Hoắc Hành Chu thản nhiên nói "Cô ấy tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, lo lắng cho tôi thôi." Trác Phong đâm vào hai thốn rưỡi, vê kim mở rộng góc độ.
Chỗ lỗ kim rỉ ra máu bầm đen, ông ta thu kim đứng dậy tự tin nói.
"Lão gia tử, bệnh này tôi chữa được " Đáy mắt ông ta lóe lên tinh quang "Hai chân Nhị thiếu gia cũng có cảm giác rồi chứ?" "Ừ." Hoắc Hành Chu đáp.
Anh cũng cảm nhận được sự khác biệt giữa Kiều Tích và Trác Phong, cô châm dễ chịu hơn chút.
"Bác sĩ Trác đúng là trò giỏi hơn thầy nha Em họ, mau ký vào "Bản Thỏa Thuận Chuyển Giao Dự Án" này đi " Hoắc Bắc Đình nóng lòng đặt tờ giấy đó trước mặt anh, còn chu đáo đưa bút ký tên.
Sự việc đã đến nước này, chi thứ không còn cách nào khác.
Chỉ có thể ký tên, đổi lấy đôi chân khỏe mạnh cho Hoắc Hành Chụ Kiều Tích cắn chặt môi dưới, bánh bao chiên trong miệng cũng chẳng còn mùi vị gì.
Cô đưa tay đặt lên vai anh, vừa đau lòng vừa tức giận.
Cô cũng chữa được mà, không cần thiết phải nhường dự án của anh Anh vẫn không tin cô?
Hoắc Hành Chu không để ý, cầm bút ký tên, ký xuống ba chữ rồng bay phượng múa.
Hoắc Hành Chu đặt bút xuống, vẻ mặt bình thản nói "Anh họ, dự án này giao cho anh rồi.
Nhưng miếng đất của nhà họ Tôn vẫn chưa lấy được đâụ" Tập đoàn Thiên Nguyên và Hoắc thị hợp tác là dự án Thành phố Tương lai, xây dựng thị trấn thông minh công nghệ cao hàng đầu toàn cầụ Khoanh vùng năm km vuông, nhà cũ của nhà họ Tôn nằm trong đó, bọn họ sống chết không chịu di dời.
Hoắc Bắc Đình gấp tờ giấy lại, cười châm chọc nói "Đó là do chú em không có năng lực Ngay cả một miếng đất cỏn con cũng không lấy được.
Đợi tổ chức lễ đặt nền móng, anh mời chú em đến dự." Vương Phượng Tiên cười hở cả lợi "Các người còn chưa biết nhỉ?
Bắc Đình và Tôn thiếu là bạn tốt, nó đã giới thiệu Bắc Đình và Tôn tổng quen biết.
Nhà họ Tôn chỉ có mỗi Tôn Uy Mãnh là con trai độc nhất thôi " Nhà họ Tôn cưng chiều con trai nổi tiếng thiên hạ.
"Thật khéo." Hoắc Bắc Đình giơ màn hình điện thoại đang nhấp nháy lên, đắc ý nói "Tôn tổng gọi điện thoại tới rồi, chắc chắn là đồng ý di dời.
Khúc xương khó gặm trong tay chú em, đối với anh chỉ là chuyện nhỏ." Hắn vì muốn khoe khoang và sỉ nhục Hoắc Hành Chu, ngay trước mặt mọi người bật loa ngoài.
Vương Phượng Tiên che miệng cười nói "Mau mở loa điện thoại to hết cỡ lên, kẻo có người nghe không rõ " Hoắc Bắc Đình ấn phím âm lượng điều chỉnh đến mức lớn nhất, còn đặt điện thoại trước mặt Hoắc Hành Chụ "Hoắc Đại thiếu, nhà họ Tôn chúng tôi đồng ý di dời nhà cũ, nhường chỗ cho dự án Thành phố Tương lai của các cậụ" Giọng Tôn tổng ồm ồm, vang vọng khắp phòng khách.
Trên mặt Hoắc Bắc Đình lộ vẻ đắc ý, ngông cuồng nhìn về phía chi thứ.
"Tôn tổng, đa tạ ông đã nể mặt tôi, đem..." "Đại thiếu đừng hiểu lầm Tôi là nể mặt chi thứ nhà họ Hoắc mới nhượng bộ.
Phiền cậu chuyển lời giúp tôi tới Nhị thiếu, khi nào rảnh tôi mời vợ chồng cậu ấy ăn cơm." Tôn tổng rất bận, không nói nhiều liền cúp điện thoại.
Biểu cảm của Hoắc Bắc Đình cứng đờ, méo xệch.
Chi trưởng vô cùng kinh hãi và tức giận, nghĩ thế nào cũng không ngờ nhà họ Tôn lại nể mặt Hoắc Hành Chu "Ái chà, da mặt này dày thật đấy " Hoắc Tư Kiều cười nhạo nói "Anh họ, mặt
|
/599
|

