là anh không làm được Anh mà dùng thủ đoạn thật, cô còn có thể lật người chạy thoát?
Rung rung.
Điện thoại đặt trên tủ đầu giường rung lên vài tiếng.
Hiệu suất của Chu Dục rất cao, trải nghiệm từ nhỏ đến lớn của Kiều Tích đều được tổng hợp thành tập tài liệu chi tiết, gửi qua.
Hoắc Hành Chu lơ đãng mở báo cáo điều tra ra, ngón tay khựng lại, đáy mắt lóe lên vẻ kinh ngạc sững sờ.
Ngày hôm saụ Theo phong tục cũ, lễ lại mặt ba ngày sau khi cưới.
Nhị phu nhân Đỗ Quyên đích thân chọn rượu thuốc, lá trà và bánh kẹo đắt tiền.
Nghĩ đến việc nhà họ Tô cũng coi như làm một việc tốt, lại lấy thêm cây nhân sâm trăm năm có hình dáng hoàn hảo.
"Kiều Tích, để con chịu thiệt thòi rồi.
Sức khỏe Hành Chu không chịu nổi, chỉ có thể để con một mình về nhà mẹ đẻ thôi." Bà áy náy nắm tay Kiều Tích nói.
Kiều Tích mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt khẽ gật đầụ Khóe mắt nhìn về phía tầng hai của biệt thự nhỏ, hôm qua bọn họ tan rã trong không vui.
Cô tự nhiên không xin được "Bản Thỏa Thuận Chuyển Giao Dự Án" của Hoắc Hành Chu, xem ra chỉ có thể tự mình nghĩ cách đưa bà nội về.
"Vậy con đi trước đây ạ." "Đi đường cẩn thận." Đỗ Quyên lùi lại hai bước, nhìn cô lên xe ngồi rồi đi khuất.
Kiều Tích ngồi trong xe, tay buông thõng bên người, cổ tay áo gài kim bạc tạo thành một vòng nếp gấp hoa, nhìn rất không bắt mắt.
Chuyến đi này trở về, chắc chắn là một cuộc đấu trí đấu dũng.
Cùng lắm thì xé rách mặt hoàn toàn Xe đến nhà họ Tô, ở cửa ngay cả một người giúp việc đón tiếp cũng không có.
Kiều Tích sải bước vào phòng khách, tiếng cười nói bên trong mới dừng lại.
"Tích Tích." Triệu Ngọc Trân bước nhanh đến bên cạnh cô nhiệt tình gọi "Con cuối cùng cũng về rồi, Nhị thiếu gia không đi cùng con sao?" Tô Vi Vi ngồi trên ghế sô pha, hất cằm, nhìn cô đầy vẻ khinh thường châm chọc "Ai mà thèm để mắt đến thôn nữ chứ.
Hoắc Hành Chu cũng sợ mất mặt, đâu có đi cùng nó về nhà mẹ đẻ." "Vi Vi." Tô Hành ngồi ở phía bên kia đặt tờ báo trong tay xuống, vẻ mặt uy nghiêm nói "Đừng nói chuyện với em gái như vậy." Tô Vi Vi nhún vai không chút sợ hãi.
"Kiều Tích, ngồi xuống uống chén trà đi." Tô Hành giáo dục "Chị em phải giúp đỡ lẫn nhau, đồng khí liên chi.
Các con sắp trở thành chị em dâu rồi, càng phải thân thiết khăng khít.
Vi Vi bị ta chiều hư rồi, con bỏ qua cho nó." "Đúng vậy, các con chẳng khác nào chị em ruột." Triệu Ngọc Trân giảng hòa thăm dò nói "Tích Tích, chi thứ nhà họ Hoắc có tin tức gì về Trình Hàn lão tiên sinh chưa?
Nếu tìm được, đừng quên báo cho mẹ một tiếng." Bà ta nhiều năm không mang thai, không sinh được con trai cho Tô Hành.
Đã khám qua bao nhiêu bác sĩ, đều nói không chữa được.
Nghe nói Trình lão tiên sinh có một bài thuốc dưỡng sinh, hiệu quả kỳ diệụ Kiều Tích nhìn màn kịch ghê tởm của bọn họ, châm chọc nói "Sao thế?
Bà cũng có bệnh à?" "Mày quá vô lễ rồi đấy " Triệu Ngọc Trân sa sầm mặt, tát một cái.
Trên má trắng nõn của Kiều Tích nổi lên một dấu tay đỏ, cô nhìn chằm chằm Triệu Ngọc Trân, trong lòng dâng lên sự bất công và tủi thân nồng đậm.
Đây chính là mẹ ruột của cô đấy.
"Dì nhỏ, con đã nói cái thứ xương hèn này ăn cứng không ăn mềm mà, dì cứ khăng khăng nói với bố con là phải tiên lễ hậu binh."
|
/599
|

