Kiều Tích mặc chiếc váy hoa đã giặt đến bạc màu, ngồi lọt thỏm trong căn biệt thự cực kỳ xa hoa.
Trước mặt cô, người mẹ ruột ăn mặc sang trọng đã hai mươi năm không gặp đang nắm tay cô khóc lóc "Tích Tích, con ở quê sống khổ sở, gả vào nhà họ Hoắc là có thể hưởng vinh hoa phú quý rồi." Tim Kiều Tích nhói lên, sự khao khát tình mẫu tử trong lòng tan biến sạch sẽ.
Cô vô cảm nhìn Triệu Ngọc Trân, hỏi "Con mới là con gái ruột của mẹ.
Mẹ chắc chắn muốn con thay con gái riêng của chồng mẹ là Tô Vi Vi gả đi xung hỷ sao?
Người đàn ông kia còn bị tai nạn xe trở thành người thực vật hôn mê bất tỉnh nữa." Nhà họ Tô muốn phú quý nên đã nhận cành ô liu xung hỷ của nhà họ Hoắc, nhưng lại không nỡ để Tô Vi Vi gả qua đó chịu khổ.
Hóa ra cô chỉ là con tốt thí mạng, là vật hy sinh ngay từ đầu, nên Triệu Ngọc Trân mới đón cô từ quê lên.
Cô còn ngây thơ tưởng rằng bà ta lương tâm trỗi dậy, muốn làm một người mẹ tốt.
Triệu Ngọc Trân khóc lóc thảm thiết, quỳ sụp xuống trước mặt cô van nài "Mẹ cũng hết cách rồi.
Mẹ là vợ hai, là mẹ kế Nhìn thì là bà chủ nhà giàu, nhưng cũng có nhiều nỗi khổ tâm.
Mẹ sinh con ra, con coi như giúp mẹ một lần đi Thay chị con gả đi " Kiều Tích hít sâu một hơi, hốc mắt hơi đỏ lên.
Năm đó Triệu Ngọc Trân bỏ lại cô khi còn đang quấn tã lót, gả vào nhà họ Tô làm vợ kế.
Bà ta thương yêu con riêng Tô Vi Vi như trân bảo, hai mươi năm trời không quan tâm hỏi han gì đến đứa con gái ruột ở quê là cô.
Cô tưởng Triệu Ngọc Trân đón cô về là do lương tâm trỗi dậy nhớ đến đứa con gái bị bỏ rơi này, không ngờ là để vắt kiệt giá trị cuối cùng của cô.
"Được, con gả." Coi như trả xong công sinh thành.
Triệu Ngọc Trân nín khóc mỉm cười, vội vàng lau nước mắt kéo cô dậy "Nhà họ Hoắc đã chuẩn bị mũ phượng khăn quàng vai, hỉ phục đỏ thẫm, mau thay vào đi." Bà ta chỉ lo đạt được mục đích của mình, hớn hở lo liệụ Kiều Tích hất tay bà ta ra, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ đầy vẻ lạnh lùng "Đây là lần cuối cùng, sau này tôi và bà không còn liên quan gì nữa." Triệu Ngọc Trân sững sờ một lúc, rất nhanh liền làm như không có chuyện gì, sai bảo người giúp việc thay hỉ phục cho Kiều Tích.
Kiều Tích đứng tại chỗ như một con rối gỗ để người ta khoác lên những bộ quần áo đó, dung mạo vốn đã không tầm thường càng thêm kiều diễm lộng lẫy.
Khóe mắt cô liếc qua cầu thang, chỉ thấy một bóng dáng thướt tha.
Chị kế Tô Vi Vi đứng đó, khóe miệng nở nụ cười đắc ý, nhìn cô mấp máy môi không thành tiếng "Đồ đáng thương không có mẹ." Kiều Tích buông thõng hai tay bên người, cô nắm chặt hòm thuốc mang từ quê lên.
Người giúp việc nhắc nhở "Thưa bà, xe nhà họ Hoắc đã đến cửa rồi." Triệu Ngọc Trân liên tục giục "Tích Tích, đừng để người nhà họ Hoắc đợi lâụ Mấy thứ rách nát này con đừng mang đến nhà họ Hoắc, kẻo bị người ta chê cười." Bà ta đẩy Kiều Tích đi ra ngoài, định giật lấy hòm thuốc trong tay cô.
Kiều Tích né tránh, Triệu Ngọc Trân mất đà loạng choạng, suýt nữa ngã sấp mặt.
"Đây là vật dụng tùy thân của tôi, bà không có quyền xử lý." Kiều Tích lạnh lùng nói, trong mắt đầy vẻ xa cách.
Hòm thuốc là mạng sống của cô, cô dựa vào nó để
|
/599
|

