cũng sẽ không tìm em như thế này." “……” anh thật xấu xa.
※※※ Cuối cùng sau khi lau sạch cả trên và dưới nhà, Tống An Cửu mệt mỏi quá không thể duỗi thẳng thắt lưng của mình.
Sau khi tắm xong, cô bước đến cửa phòng ngủ, thấy Phó Thần Thương vẫn còn đang ngủ, đang dựa vào đầu giường trong bộ đồ ngủ màu xám nhạt, đeo một cặp kính, trên tay cầm một cuốn sách.
Tống An Cửu sững sờ, chuyện đã qua, cô mới nhận ra mình đã kết hôn rồi, Tống An Cửu đứng chôn chân trước cửa, không dám bước vào.
Cô nắm chặt tay, tự nhủ Sợ gì chứ?
Mình là nữ lưu manh khét tiếng ở thành phố này, bạn trai từng quen có thể chạy quanh sân vận động trường Thịnh Cẩn mấy vòng đấy… Cô lấy hết can đảm bước vào, vừa định leo lên giường thì nghe giọng Phó Thần Thương vang lên, chẳng buồn liếc nhìn cô "Lấy khăn lông lót dưới gối đi, tóc em mới nhuộm có thể dính màụ Còn nữa, sau này cấm ăn uống trên giường." Tống An Cửu lúc này mới phát hiện ra ga gối, chăn mền đã được thay mới hết.
Cô đã tưởng tượng ra tương lai tăm tối của mình sẽ thảm thế nào.
Lúc nãy cô đã thấy có gì sai sai, quả nhiên, tên này lại còn mắc chứng sạch sẽ quá mức "Phó Thần Thương, hay là mình ở riêng đi.
Không thì hoặc là anh ép chết em, hoặc là em chọc tức chết anh." Không cần suy nghĩ, Phó Thần Thương phớt lờ đề nghị của cô "Lấy khăn đi." Tống An Cửu lê bước nặng nề vào nhà tắm lấy khăn khô, vẫn không quên cố gắng vùng vẫy lần cuối "Hay là mình ngủ riêng nhé?
Thật ra em ngủ rất xấụ" "Nếu em ngoan thì có thể cân nhắc." "Hả?
Thật á?" Cô còn tưởng anh sẽ từ chối thẳng thừng, ai ngờ còn có hy vọng.
Nhưng mà… "‘Ngoan’ là thế nào chứ?
Nói mơ hồ quá " "Ba tháng không phạm lỗi lớn, em có thể đưa ra một yêu cầụ" "Bất cứ yêu cầu nào?" "Trừ ly hôn." "Ờ…" Ý đồ bị nhìn thấu mất rồi.
Tống An Cửu suy nghĩ một lúc, cảm thấy điều kiện này không thiệt thòi gì cho mình, dù gì cũng có gì đó để mong chờ.
"Được, quyết định vậy đi." Phó Thần Thương nghe vậy, khóe miệng khẽ cong.
Ép quá chỉ khiến cô phản kháng dữ dội hơn, lúc này nên tung ra một chút mồi nhử để kích thích tính chủ động của cô.
Cô nhóc này trông thì có vẻ ngỗ nghịch, bất trị, nhưng thật ra đơn giản đến mức mọi thứ đều hiện rõ trên mặt.
Tống An Cửu chậm rì rì trèo lên giường.
Dù rất không muốn quay mặt lại nhìn anh, nhưng để lưng về phía kẻ địch càng không an toàn.
Cân nhắc một hồi, cô đành nằm ngửa, hai tay bấu chặt mép chăn, cách anh một khoảng vừa không quá gần cũng chẳng quá xa – không chạm vào nhưng cũng không giống như đang sợ.
Thấy cô rõ ràng trong mắt tràn đầy cảm giác “thà chết còn hơn”, nhưng lại cố tỏ vẻ bình thản nằm xuống bên cạnh, Phó Thần Thương khẽ nhướng mày, cảm thấy thú vị.
Anh bất ngờ cử động, Tống An Cửu cứng đờ cả người, vội mở mắt lườm anh, phát hiện anh chẳng thèm nhìn mình, chỉ là đổi tư thế nằm, cô mới nhẹ nhõm thở ra.
Tống An Cửu căng thẳng đến mức thần kinh như dây đàn, không tài nào thả lỏng được.
Từ nhỏ đến lớn cô toàn ngủ một mình.
Ban đầu là do hoàn cảnh ép buộc, sau quen rồi thì không có ai bên cạnh mới ngủ ngon, có người là mất ngủ liền.
Càng nghĩ càng buồn, chết tiệt Còn ba tháng nữa lận, sống sao nổi đây?
"Không ngủ được thì đọc sách đi." Tống An Cửu bĩu môi,
|
/679
|

