em, Phó Hồng Văn quá cổ hủ, Phó Hoa Sinh thì phóng túng và nông nổi, chỉ có Phó Thần Thương là tài năng nhất, trầm tĩnh, sắc bén.
Tiếc là anh chẳng hề quan tâm đến công ty.
Phó Chính Huân dùng đủ mọi cách mà không ép được.
Mãi đến khi Phó Cảnh Hy dần trưởng thành, gần như h0àn hảo, dù không sắc sảo bằng Phó Thần Thương nhưng ít ra cũng khiến ông cụ yên lòng phần nào.
Ba tháng trước, Phó Chính Huân, người vốn sống ở nước ngoài bất ngờ chuyển về biệt thự cũ ở thành phố A, rồi lập tức triệu hồi cả bốn người là Phó Hồng Văn, Phó Cảnh Hy, Phó Thần Thương và Phó Hoa Sinh về họp.
Tuy đã gần bảy mươi nhưng Phó Chính Huân vẫn tinh anh, nghiêm khắc, không hề có vẻ gì là g͙ià nua.
Nhưng lần đó, ông trông như g͙ià đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm.
Ban đầu, ông cụ chỉ trò chuyện vu vơ về chuyện vừa biết tin một người bạn cũ mất cách đây vài năm.
Người này từng là một tɾong những người sáng lập SK, khoản đầu tư đầu tiên cho SK cũng là từ bà ấy.
Còn chuyện vì sao sau này bà ấy rút lui thì ông không nói, mà bọn họ cũng chẳng dám hỏi.
Sau đó, ông chuyển sang kể rằng người bạn ấy có một đứa cháu gái năm nay hai mươi tuổi, ngỗ nghịch không chịu nổi, h0àn cảnh lại vô cùng đáng thương.
Trước khi chết, điều tiếc nuối nhất của bà ấy chính là đứa cháu này.
Người bạn đó chính là Viên Quân, bà ngoại của Tống An Cửụ Ông cụ đề nghị rằng, chỉ cần Phó Cảnh Hy, Phó Hoa Sinh hoặc Phó Thần Thương, ai tɾong ba người bằng lòng cưới Tống An Cửu và chăm sóc cô tử tế, thì người đó sẽ được nhận 20% cổ phần của tập đoàn SK.
Vì cô gái nhỏ không biết kinh doanh, ông không thể tuỳ tiện trao cổ phần cho cô nên mới nghĩ ra cách thỏa hiệp này.
Dĩ nhiên, không chỉ đơn giản là cưới.
Trong vòng một năm, người đó phải đào tạo được cô thi đậu đại học A bằng năng lực thật và tốt nghiệp trọn vẹn, biến một đứa ngỗ nghịch trở thành một quý cô xứng đáng với nhà họ Phó.
Trong vòng năm năm không được ly hôn, sau năm năm mới được nhận cổ phần.
Nếu vi phạm, tất cả sẽ công cốc.
Còn chuyện cưới trước hay thi đại học trước thì tuỳ họ sắp xếp.
Ví dụ như Phó Cảnh Hy còn nhỏ, không cần vội cưới, hai người có thể xác định quan hệ trước.
Phải nói, điều kiện này đúng là rất khắt khe, nhưng 20% cổ phần lại đủ để khiến người ta động lòng.
Vốn dĩ, với thân phận của bọn họ, chuyện hôn nhân đâu thể do chính mình quyết định.
Giờ ông cụ đã chọn sẵn người, lại đưa ra điều kiện hấp dẫn đến thế, dù có khắt khe cũng đáng để thử.
Tất nhiên, ngoại trừ Phó Thần Thương, người luôn đứng ngoài tranh g͙iành và chẳng bao giờ để ông cụ sắp đặt.
Phó Thần Thương sớm đã có bạn gái yêu nhau mười năm, cả hai đã bắt đầu chuẩn bị đám cưới.
Dù ông cụ không ưa cô gái kia nhưng cũng không thể làm gì được anh.
Việc gọi Phó Thần Thương đến lần này thực chất chỉ là làm cho có lệ.
Còn về Phó Cảnh Hy, vốn dĩ cậu ta có lợi thế lớn, nhưng không ngờ lại thẳng thừng từ chối ngay tại chỗ, mặc kệ cha mình Phó Hồng Văn phản đối.
Ông cụ hỏi "Vì sao?
Không phải cháu và con bé là bạn học à?" Phó Cảnh Hy trả lời dứt khoát "Chính vì hiểu rõ, nên mới từ chối." Vậy là chẳng còn ai cạnh tranh với anh ta nữa?
Phó Hoa Sinh lập tức đắc ý như cưỡi ngựa gió xuân.
Ban đầu
|
/679
|

