đầu đến cuối, sắc mặt Phó Cảnh Hy chẳng thay đổi gì, chỉ nhàn nhạt nói “Bọn tôi chỉ là bạn.” Cả ba đứa kia đều thở dài thườn thượt.
Người ta đâu có coi cậu là bạn đâụ..
Cô gái đó tuy hơi xấu, gu thẩm mỹ quái dị, tính cách có chút ngốc nghếch, nhưng tấm lòng thì không ai sánh bằng.
Đói thì mang cơm đến, trời mưa mang ô, bệnh thì mang thuốc.
Với Phó Cảnh Hy đúng là hết lòng hết dạ, đã thế còn tốt với cả đám bạn cùng phòng.
Người theo đuổi Phó Cảnh Hy thì đâu chỉ mình cô, nhưng cô đúng là “đặc biệt” Không chỉ đặc biệt si tình, mà còn...
Xấu Dù nói vậy có hơi tàn nhẫn, nhưng đúng là xấu đến mức khó nhìn.
Mỗi ngày trang điểm dày cộp, chắc tẩy trang xong còn có sức công phá mạnh hơn nữa...
Ai không có nhan sắc thì dám theo đuổi Phó Cảnh Hy chứ?
Chỉ có cô nàng này dám lấy cái mặt đó bám dai suốt hai năm, khiến cả Đại học A đồn ầm lên là có một “gay” bám dính lấy Phó Cảnh Hy không buông.
Phó Cảnh Hy là kiểu người hội tụ đủ sắc tài đức trí, gần như là hoàn hảo trong mắt mọi người.
Nếu thực sự thích cô gái đó thì đúng là trời đất chẳng dung.
Mấy ngày không gặp Phó Cảnh Hy, Tống An Cửu ăn không ngon, ngủ không yên, trông như cà tím héo bị sương đánh.
Tất cả là tại tên biến thái nào đó nhốt cô ở nhà, không cho ra ngoài, gọi là “rèn luyện khả năng kiểm soát bản thân”.
Cô đã bị “thả rông” quen rồi, giờ muốn cô ngoan ngoãn ngồi học ở nhà, bước đầu tiên là phải “chịu được cảnh ở yên một chỗ” “Phó Thần Thương, trả điện thoại cho em đi Cảnh Hy liên lạc không được chắc chắn sẽ lo cho em đó ” Tống An Cửu nằm bẹp trên sofa cạnh Phó Thần Thương, uể oải rên ɾỉ, bị nhốt đến mức chẳng còn nổi cáu nổi.
Phó Thần Thương đang xử lý đống tài liệu trợ lý mang đến từ sáng sớm, nghe vậy thì khẽ hừ một tiếng “Đừng ảo tưởng nữa.
Trong điện thoại của em chẳng có cuộc gọi nào từ Phó Cảnh Hy cả, chỉ có một tên gọi là Thẩm Hoán.” “Anh nói xạo Em ngày nào cũng tìm cậu ấy, giờ tự nhiên không đến sao cậu ấy lại không gọi chứ?” “Chỉ sợ là người ta thấy phiền quá rồi, đang mong em đừng xuất hiện nữa thì có.” Mặt Tống An Cửu lập tức trắng bệch, cô giận đến mức bật dậy “Anh nói bậy ” Nói rồi lại do dự, khẽ hỏi “Có phải Cảnh Hy từng nói gì với anh không?” Phó Thần Thương liếc nhìn gương mặt sắp khóc của cô, im lặng một lúc rồi mới nói “Không có.” Cô thở phào nhẹ nhõm, thì thào “Cảnh Hy là người bạn tốt nhất của em.” Vừa dứt lời, điện thoại bất ngờ đổ chuông, nhạc chuông ấy...
“Là cuộc gọi của Cảnh Hy ” Cô lập tức nhào qua, định mò điện thoại từ túi áo Phó Thần Thương ra.
Phó Thần Thương ba bước làm hai đã dễ dàng khống chế cô, ép ngồi lên đùi mình "Nghe máy cũng được, bật loa ngoài lên." Tống An Cửu vội vàng gật đầu, chỉ mong nhanh chóng bắt máy.
Phó Thần Thương bấm vài nút, đưa điện thoại cho cô.
"Alô, Cảnh Hy " Chỉ vừa nghe giọng cô hớn hở khi bắt máy, trái tim Phó Cảnh Hy đang lơ lửng bỗng rơi xuống, không tự chủ được mà khẽ rung lên "Xảy ra chuyện gì à?" Giọng nói ấm áp của cậu ấy suýt nữa khiến Tống An Cửu bật khóc.
Mấy ngày nay cô bị “tra tấn” không thương tiếc, sự thay đổi đột ngột khiến cô mất phương hướng.
Cô thực sự rất muốn kể hết với cậu ấy nhưng nghĩ đến việc nếu
|
/679
|

