làm được cũng chẳng sao.
Cùng lắm thì tôi bỏ thêm tí...
Cô vừa nhổm người định đứng dậy thì eo lại bất ngờ bị một bàn tay to mạnh mẽ ép trở lại, ấn cô ngồi vững lên đùi anh.
Bỏ thêm tiền để ra ngoài tìm người đàn ông khác?
Mặt Tư Việt Đình căng cứng, bàn tay siết chặt bên hông cô càng mạnh thêm, hơi thở nóng rực phả thẳng lên làn da trắng nõn.
Anh trầm giọng, giọng nói mang theo nguy hiểm rình rập “Muốn biết tôi có cảm giác không à?
Phu nhân có muốn thử ngay tại đây không?” Đôi mắt đen láy của Nhan Tranh lấp lánh như sao, đôi tay nhỏ bé khua nhanh như gió.
“Tư Việt Đình, chúng ta làm một cuộc giao dịch nhé?” Trong mắt người đàn ông thoáng lướt qua vẻ giễu cợt, hứng thú tan biến ngay tức khắc, anh buông cô ra.
Cô đã không kiềm chế nổi nữa rồi sao?
Muốn bộc lộ mục đích thật sự của mình sớm như vậy à?
“Nếu tôi có thể khiến chân anh hồi phục trong vòng nửa năm, vậy thì chúng ta ly hôn, thế nào?” Năm đó, Tư Việt Đình vì yêu mà mất lý trí.
Trên đường đuổi theo Lê Thanh Ca ra sân bay, anh gặp tai nạn xe gãy cả hai chân.
Nếu bây giờ cô có thể chữa khỏi chân anh sớm hơn, đưa anh quay về bên người con gái anh yêu thì sẽ không có chuyện mang thai rồi sẩy thai, cuối cùng chết thảm dưới làn đạn.
Nếu chỉ là mất cảm giác ở cẳng chân, nhiều nhất hai tháng là có thể xuống giường đi lại.
Nhưng dù sao anh là người liệt cả hai chân, cùng lắm cô chỉ cần tốn thêm chút thời gian mà thôi.
Nhắc đến đôi chân của mình, bàn tay đặt trên đầu gối của Tư Việt Đình siết chặt lại trong vô thức.
“Tôi chưa bệnh đến điên, phải giao mạng cho một người không bằng cấp, không chứng chỉ, không danh tiếng đến chữa trị Nếu phu nhân đây tài giỏi như thế, sao không tự chữa khỏi bệnh câm của mình trước đi?” Nhan Tranh không phải bẩm sinh đã câm.
Nghe nói năm cô mười tuổi, từng tận mắt chứng kiến cha nuôi bạo hành mẹ nuôi, cuối cùng mẹ nuôi vì chống trả mà vung rìu lỡ tay giết chết ông ta.
Mẹ nuôi vì bị chấn thương ở đầu nên trở thành người thực vật, còn Nhan Tranh thì vì quá sợ hãi mà không nói được nữa, sau đó được gửi đến sống cùng ông ngoại.
Anh không có ý đào lại vết thương lòng của cô.
Chỉ là quá tức giận, cô lại tùy tiện nói ra một chuyện đùa vô lý như vậy Ngay cả bác sĩ hàng đầu quốc tế do Tư Hàn Triệt tìm đến cũng khẳng định, chân anh cần ít nhất hai năm điều trị và phục hồi chức năng, mà xác suất hồi phục hoàn toàn cũng chỉ khoảng bảy phần.
Vậy mà một cô gái nhà quê, ngay cả y thuật là gì còn chưa hiểu hết, lại dám nói có thể chữa khỏi cho anh trong vòng nửa năm?
Nực cười hết sức Tư Việt Đình cứ tưởng Nhan Tranh sẽ như mọi khi, bị anh mắng vài câu liền cụp mắt, rụt rè chịu đựng.
Nào ngờ cô lại nhìn thẳng vào anh, đôi mắt trong trẻo, tay nhỏ múa liên hồi.
“Vậy nếu tôi có thể mở miệng nói chuyện, anh sẽ đồng ý để tôi chữa chân cho anh?” Bình thường, ngoài lúc phụ sư phụ gỡ những sợi nhân duyên bị rối hoặc cuốn chặt trên cây nhân duyên, thì thời gian rảnh cô thích nghiên cứu châm cứu và dược lý.
Bệnh câm của nguyên chủ chủ yếu là do sang chấn tâm lý.
Đến lúc đó, cô chỉ cần dùng châm cứu để kích thích huyệt phát âm bị teo yếu, kết hợp thêm một liều “thuốc mạnh”.
Việc này còn dễ hơn chữa chân cho Tư
|
/1048
|

