Cô Vợ Bị Ruồng Bỏ Lại Là Người Cứu Cả Gia Tộc

Chương 23

/1048



Đang định xoay người rời đi thì chạm mặt Cố Doanh Tâm đang đi tìm Cố Cửu Tư.

Cố Doanh Tâm đã thay thế Nhan Tranh sống 18 năm dưới danh nghĩa tiểu thư nhà họ Cố.

Cô ta uốn mái tóc dài màu hạt dẻ thành từng lọn sóng nhẹ, hai bên kẹp bằng cặp tóc đính kim cương tinh xảo.

Mặc váy dạ hội trắng lệch vai, trông hệt như một nàng công chúa cao quý và xinh đẹp.

Vừa rồi cô ta đã nghe đám khách mời bàn tán rằng lão phu nhân nhà họ Tư dẫn theo một đại mỹ nhân đến buổi đấu giá.

Còn tưởng bọn họ đang nói đến nhị tiểu thư nhà họ Tư Tư Linh Âm Trong lòng nghĩ Tư Linh Âm là ảnh hậu cơ mà, làm gì có ai không nhận ra cô ấy chứ?

Nào ngờ lại là Nhan Tranh Cố Doanh Tâm sững sờ, ghen tị.

Con nhỏ nhà quê này lén đi phẫu thuật thẩm mỹ sao?

Không biết cô làm ở bệnh viện nào mà lại đẹp được như thế?

“Em còn nghĩ anh hai ra ngoài hút điếu thuốc thôi mà, sao mãi chưa quay lại thế?

Đây là Nhan Tranh à?” Cố Doanh Tâm khoác tay Cố Cửu Tư, tiếng “anh hai” nũng nịu kia làm sắc mặt anh ta dịu xuống đôi chút.

“Ừ, sao Tâm Tâm biết?” Cố Doanh Tâm tỏ vẻ ngây thơ nhìn sang Nhan Tranh.

“Tôi từng thấy ảnh cô trong thùng rác máy tính trong thư phòng của bố.

Mẹ còn bảo cô chẳng giống người nhà họ Cố chút nào, nhưng ăn diện lên như vầy, đúng là có vài phần giống mẹ lúc còn trẻ thật ” Nhan Tranh nhìn Cố Doanh Tâm, khóe môi cong cong như cười mà chẳng phải cười.

Cố Doanh Tâm là túi rác hiệu gì mà ngăn mùi đỉnh thế?

Muốn mua về bọc vào thùng rác nhà vệ sinh ghê.

Cố Cửu Tư căng thẳng liếc nhìn Cố Doanh Tâm, sợ cô ta sẽ tủi thân nếu nghe thấy lời mắng nhiếc này.

Nào ngờ trên mặt Cố Doanh Tâm không có biểu cảm, chẳng lẽ con bé không nghe thấy Nhan Tranh đang chửi thầm trong bụng?

Cố Doanh Tâm lại tưởng Nhan Tranh đang ngại ngùng vì được khen, còn tủm tỉm cười, thầm nghĩ con nhỏ câm này đúng là ngu hết chỗ nói.

Để thể hiện phong thái của tiểu thư nhà họ Cố, cô ta hào phóng chìa tay về phía Nhan Tranh.

“Chào cô, tôi là Cố Doanh Tâm, nghĩa là “chiếm trọn trái tim” đó.” Đồ giả mạo này chẳng phải đang khoe khoang đã chiếm trọn trái tim cả nhà họ Cố sao?

Lại còn bóng gió cạnh khóe mình nữa chứ?

Nhan Tranh cố tình ngó lơ bàn tay kia, rút điện thoại ra gõ một hàng chữ.

Ồ, tôi mù chữ, không có hiểụ Cố Doanh Tâm ngượng ngùng rụt tay lại, Cố Cửu Tư thì mặt mày tối sầm, gằn giọng trách mắng “Tâm Tâm đã nói chuyện nhẹ nhàng với em như vậy, em còn thái độ kiểu gì thế hả?” “Anh hai, em nghe nói Nhan Tranh chỉ học đến tiểu học, không biết nhiều chữ cũng đáng thương lắm, anh đừng giận cô ấy nữa.” Nhìn đi, sao anh ta lại có một cô em gái vừa lương thiện vừa biết nghĩ cho người khác đến vậy?

Lại nhìn sang Nhan Tranh Không nói được mà còn đá đểu người khác, nếu cô mà biết nói thì không biết còn cay nghiệt cỡ nào.

Theo anh ta thấy, câm như vậy lại hay Cố Doanh Tâm liếc thấy Nhan Tranh không đeo túi, trong lòng lại càng khinh bỉ.

Cô ta nghĩ, chắc nhà họ Tư thấy cô gái nhà quê này chỉ xứng đeo mấy cái túi đi chợ mười mấy đồng, đến cả cái túi xịn cũng không buồn mua cho.

Cô ta cố tình kéo chiếc túi nhỏ màu hồng phấn của Hermès ra trước ngực, giả vờ phiền muộn.

“Em đã nói với mẹ là cái túi này nhỏ xíu,




/1048

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status