trên gương mặt là sự bình thản đến lạnh lẽo, dường như đã hoàn toàn tuyệt vọng.
“Dù không phải đền mắt cho Thẩm Mộng Ngữ nữa, nhưng chuyện hủy hôn vẫn giữ nguyên.
Tư Hàn Triệt, từ giờ tôi không muốn gặp lại anh nữa.” Thấy Khương Minh Yên bước ra khỏi phòng bệnh, Tư Hàn Triệt theo phản xạ lập tức định đuổi theo.
Nhưng Thẩm Mộng Ngữ đang níu lấy anh ta bỗng ngã phịch xuống đất, kim truyền trên mu bàn tay bị giật mạnh, máu lập tức bắn tung tóe, văng đầy người “Hu hụ..
đau quá...
Hàn Triệt, anh từng hứa với em, sẽ không bao giờ để em bị đau nữa mà...” Tư Hàn Triệt khựng lại.
Anh ta chợt nhớ tới Thẩm Mộng Ngữ từ nhỏ mồ côi cha mẹ, sống nương nhờ nhà dì, thường xuyên bị bạo hành, trên người lúc nào cũng có vết thương.
Khi quay lại, nhìn thấy cánh tay lộ ra khỏi ống tay áo nhuốm máu của cô ta hằn rõ một vết sẹo dài vì dao cứa, anh ta không còn lòng dạ nào để đuổi theo Khương Minh Yên nữa, mà cúi xuống bế Thẩm Mộng Ngữ lên.
Thẩm Mộng Ngữ vòng tay ôm lấy cổ Tư Hàn Triệt, trong lòng đắc ý cười thầm.
Bây giờ cô ta đã nắm được nhược điểm của Tư Hàn Triệt rồi.
Dù bà cụ có phản đối đi nữa, Tư Hàn Triệt cũng sẽ cưới cô ta “Cho em xem cái này.” Tư Việt Đình nói xong, chuyển đoạn tin nhắn Tần Chiêu mới gửi qua cho Tư Hàn Triệt.
Nhan Tranh nghiêng đầu nhìn vào điện thoại của Tư Việt Đình, mái tóc dài vắt sau tai khẽ nghiêng xuống, lướt nhẹ qua vành tai anh.
Sợi tóc mềm mại cọ vào mu bàn tay, hơi thở ấm áp lướt qua sống mũi cao thẳng làm cổ họng Tư Việt Đình khẽ chuyển động, ánh mắt cũng tối lại vài phần.
Nhan Tranh không ngờ Tư Việt Đình lại âm thầm đi điều tra quá khứ của Thẩm Mộng Ngữ.
Không chỉ giấy tờ giả, cả học vấn cũng là giả.
Cô ta đâu phải nghiên cứu sinh ngành nhiếp ảnh, chỉ là một học viên tốt nghiệp trường nghề tầm thường Chậc chậc, cái người trọng bằng cấp nhất nhà, con mọt học như Tư Hàn Triệt phen này chắc tức chết luôn quá?
Việc Thẩm Mộng Ngữ dùng bằng giả khiến sắc mặt Tư Hàn Triệt lập tức trở nên khó coi, nhưng lời nói châm chọc của Nhan Tranh còn làm anh ta giận thêm, quay sang lườm cô Chỉ nghe Tư Việt Đình thản nhiên nói “Học vấn thấp không phải cái tội, nhưng nhân phẩm tồi tệ thì đúng là hết thuốc chữa.
Anh thấy người cần đi kiểm tra mắt thật sự là em đó, Hàn Triệt.” Tư lão phu nhân cũng không khách sáo, tạt thêm một gáo nước lạnh.
“Học cao để làm gì?
Con là bác sĩ, thế mà vẫn bị một đứa tốt nghiệp trường nghề dắt như dắt bò ” Bị Nhan Tranh mỉa mai đã đành, giờ lại còn bị anh cả và bà nội mắng cho, đúng là không còn gì để nói Tư Hàn Triệt giận sôi máu, định hỏi tội Thẩm Mộng Ngữ.
Cô ta lúc này trông chẳng khác gì một đóa lê trắng bị bão quật qua, sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy, khóe mắt hoe đỏ tủi thân.
Chắc chắn Thẩm Mộng Ngữ sẽ nói rằng “Em làm vậy chỉ vì quá yêu anh, sợ mình không xứng với anh nên mới phải bất đắc dĩ làm giả giấy tờ...” Nếu đồ đầu heo Tư Hàn Triệt vẫn còn tin mấy lời bi kịch lặp đi lặp lại đó thì đúng là ngu hết thuốc chữa Thẩm Mộng Ngữ không hiểu tại sao hôm nay mình lại xui xẻo đến mức này.
Mọi chuyện cứ như đồng loạt kéo đến đánh úp cô ta Cô ta chỉ còn cách giả vờ đáng thương, níu tay áo Tư Hàn Triệt khóc lóc nức nở.
“Hu hu,
|
/1048
|

