An Đình Đình hoàn hồn lại, trong đáy mắt cô hiện rõ nét u buồn.
“Chị không sao.”
“Không sao thì tốt.” Mặc Diệu Tuyết cũng thấy rất khó xử, cô bé rất muốn giúp An Đình Đình, nhưng chuyện này thì cô bé có muốn cũng không giúp được.
Nhà tổ của nhà họ Mặc vốn rất phong kiến, mà cô chỉ là một đứa con gái nhỏ, làm sao có thể điều khiển được quyết định của người lớn chứ.
Chỉ là cô bé thực sự cảm thấy bất bình thay cho An Đình Đình.
Chồng của mình mà lại đi tổ chức lễ cưới với cô gái khác? Như vậy thì người phụ nữ nào có thể chịu được?
“Tuyết Nhi, em còn nhớ chuyện em đã từng hứa với chị không?” An Đình Đình cắn môi dưới. Đây là hành động vô thức sau khi trong lòng cô đã đưa ra một quyết định nào đó.
Mặc Diệu Tuyết do dự hồi lâu, cô bé bối rối trả lời: “Chị dâu, chị quyết định thật rồi sao?”
“Không thì sao chứ? Tuyết Nhi, em nói cho chị biết, nếu em là chị thì em sẽ làm thế nào?” An Đình Đình hỏi lại cô bé.
Nghe xong, Mặc Diệu Tuyết im lặng hoàn toàn.
Tuy là cô còn nhỏ, có nhiều chuyện chưa hiểu hết được. Nhưng đối với chuyện này, cô bé ít nhiều cũng thấu hiểu được khó khăn của An Đình Đình. Nếu cô còn ở lại đây thì cuộc sống sau này chắc hẳn sẽ sống không bằng chết!
“Được! Chị dâu, nếu chị đã quyết định thì em chắc chắn sẽ giúp chị. Không cần biết sau này chúng ta có còn gặp được nhau nữa hay không, nhưng... trong lòng Tuyết Nhi chỉ có một người chị dâu là chị thôi.”
biết ông ta đang nắm được sơ hở của nhà họ Mặc trong tay, nhưng anh thực sự không thể nuốt nổi cơn giận này. Cảm giác bị người ta dắt mũi kéo đi quả thực không dễ chịu một chút nào.
“Con không đồng ý.” Mặc Diệu Dương kiên quyết từ chối.
Khuôn mặt Cốc Kiến Bân sững lại, ông ta lại đảo mắt sang phía Mặc Viên Bằng, giả vờ khó xử: “Ông Mặc, chuyện này...”
Trong đôi mắt của Mặc Viên Bằng đầy vẻ dịu dàng.
Ông vẫy tay, ra hiệu cho Mặc Diệu Dương ngồi xuống nói chuyện, sau đó quay sang nói với Cốc Kiến Bân: “Cháu tôi tính khí như thế đấy, ông cũng biết mà, mong ông đừng trách.”
“Haha... nào có. Tính khí con rể tôi như thế nào, đương nhiên là tôi biết chứ.” Cốc Kiến Bân đeo lên mặt một nụ cười giả tạo.
“Chuyện này cứ thế mà làm đi, toàn bộ nghe theo ý bên nhà ông, được chứ? Nhà họ Mặc chúng tôi sẽ làm theo mọi yêu cầu. À đúng rồi, ngoài ra, riêng tôi sẽ có món quà 300 tỷ, làm của hồi môn cho Cốc Nhược Lâm. Dù sao thì tôi cũng đã theo dõi Nhược Lâm trưởng thành, trong lòng tôi luôn coi con bé như cháu gái ruột của mình.”
300 tỷ, đối với nhà họ Cốc mà nói, đây không phải là một con số nhỏ.
Cốc Kiến Bân nghe nói thế, mắt liền sáng rực như đèn pha.
“Ông Mặc, ông quả thực quan tâm đến chúng tôi quá. Ông chi mạnh tay như vậy, tôi cũng thấy hơi ngại.”
“Haha...” Mặc Viên Bằng lai chằng thèm để tâm đến con số 300 tỷ ấy, “Đều là người một nhà cả, nói câu này không phải nghe xa cách quá sao.”
Cứ như thế, mọi việc đã được quyết định xong xuôi.
“Chị không sao.”
“Không sao thì tốt.” Mặc Diệu Tuyết cũng thấy rất khó xử, cô bé rất muốn giúp An Đình Đình, nhưng chuyện này thì cô bé có muốn cũng không giúp được.
Nhà tổ của nhà họ Mặc vốn rất phong kiến, mà cô chỉ là một đứa con gái nhỏ, làm sao có thể điều khiển được quyết định của người lớn chứ.
Chỉ là cô bé thực sự cảm thấy bất bình thay cho An Đình Đình.
Chồng của mình mà lại đi tổ chức lễ cưới với cô gái khác? Như vậy thì người phụ nữ nào có thể chịu được?
“Tuyết Nhi, em còn nhớ chuyện em đã từng hứa với chị không?” An Đình Đình cắn môi dưới. Đây là hành động vô thức sau khi trong lòng cô đã đưa ra một quyết định nào đó.
Mặc Diệu Tuyết do dự hồi lâu, cô bé bối rối trả lời: “Chị dâu, chị quyết định thật rồi sao?”
“Không thì sao chứ? Tuyết Nhi, em nói cho chị biết, nếu em là chị thì em sẽ làm thế nào?” An Đình Đình hỏi lại cô bé.
Nghe xong, Mặc Diệu Tuyết im lặng hoàn toàn.
Tuy là cô còn nhỏ, có nhiều chuyện chưa hiểu hết được. Nhưng đối với chuyện này, cô bé ít nhiều cũng thấu hiểu được khó khăn của An Đình Đình. Nếu cô còn ở lại đây thì cuộc sống sau này chắc hẳn sẽ sống không bằng chết!
“Được! Chị dâu, nếu chị đã quyết định thì em chắc chắn sẽ giúp chị. Không cần biết sau này chúng ta có còn gặp được nhau nữa hay không, nhưng... trong lòng Tuyết Nhi chỉ có một người chị dâu là chị thôi.”
biết ông ta đang nắm được sơ hở của nhà họ Mặc trong tay, nhưng anh thực sự không thể nuốt nổi cơn giận này. Cảm giác bị người ta dắt mũi kéo đi quả thực không dễ chịu một chút nào.
“Con không đồng ý.” Mặc Diệu Dương kiên quyết từ chối.
Khuôn mặt Cốc Kiến Bân sững lại, ông ta lại đảo mắt sang phía Mặc Viên Bằng, giả vờ khó xử: “Ông Mặc, chuyện này...”
Trong đôi mắt của Mặc Viên Bằng đầy vẻ dịu dàng.
Ông vẫy tay, ra hiệu cho Mặc Diệu Dương ngồi xuống nói chuyện, sau đó quay sang nói với Cốc Kiến Bân: “Cháu tôi tính khí như thế đấy, ông cũng biết mà, mong ông đừng trách.”
“Haha... nào có. Tính khí con rể tôi như thế nào, đương nhiên là tôi biết chứ.” Cốc Kiến Bân đeo lên mặt một nụ cười giả tạo.
“Chuyện này cứ thế mà làm đi, toàn bộ nghe theo ý bên nhà ông, được chứ? Nhà họ Mặc chúng tôi sẽ làm theo mọi yêu cầu. À đúng rồi, ngoài ra, riêng tôi sẽ có món quà 300 tỷ, làm của hồi môn cho Cốc Nhược Lâm. Dù sao thì tôi cũng đã theo dõi Nhược Lâm trưởng thành, trong lòng tôi luôn coi con bé như cháu gái ruột của mình.”
300 tỷ, đối với nhà họ Cốc mà nói, đây không phải là một con số nhỏ.
Cốc Kiến Bân nghe nói thế, mắt liền sáng rực như đèn pha.
“Ông Mặc, ông quả thực quan tâm đến chúng tôi quá. Ông chi mạnh tay như vậy, tôi cũng thấy hơi ngại.”
“Haha...” Mặc Viên Bằng lai chằng thèm để tâm đến con số 300 tỷ ấy, “Đều là người một nhà cả, nói câu này không phải nghe xa cách quá sao.”
Cứ như thế, mọi việc đã được quyết định xong xuôi.
|
/687
|

