CÔ DÂU BỊ CHIẾM ĐOẠT - Full

Chương 289: Một vở kịch

/687


An Đình Đình đứng ở trên ban công, thưởng thức phong cảnh đầu mùa đông của nhà tổ nhà họ Mặc.

Không thể không nói, nhà họ Mặc không hổ là nhà giàu tài phiệt số một của thành phố G. Khung cảnh bên trong nhà tổ, dù là vào mùa đông vẫn mê người như cũ.

Trong không khí đã mang theo chút khí lạnh. Một cơn gió thổi tới,  gì cũng đều không dám đi vào. Nhất định phải chờ sau khi ông cụ tự mình ra ngoài mới báo cáo lại mọi chuyện.

Nhưng lần này thì khác. Điều này phá vỡ quy tắc ông cụ lập ra gần bốn mươi năm!

Mặc Viên Bằng nghe vậy, đôi mắt vốn đang đóng chặt đột nhiên mở ra: “Cậu nói gì?”

"Ông cụ, nghe người bên ngoài truyền lời, nói là có người xông vào khu vực cấm!”

"Làm càn!" Mặc Viên Bằng hét lớn một tiếng.

Người giúp việc đỡ ông cụ đứng dậy, cầm quải trượng vội vàng đi về phía khu cấm địa.

An Đình Đình càng đi vào sâu bên trong lại càng cảm thấy sợ hãi. Cô đã có chút hối hận mình mạo muội xông vào, nhưng lại lo lắng Tiểu Tuyết Cầu có thể sẽ gặp điều bất trắc gì hay không.

Lúc cô đang đi xuyên qua khu rừng rậm, trước mắt bất thình lình xuất hiện một ngôi nhà.

An Đình Đình lập tức bị dọa hãi hùng khiếp vía, tim đập thình thích giống như muốn nhảy ra cổ họng. Thời gian dần trôi, cô cảm giác da đầu đang run lên, cô cảm nhận rất rõ ràng, nơi này chắc chắn là một nơi thị phi.

Nếu không, nhà tổ nhà họ Mặc sao lại phân thành khu vực cấm?

Đột nhiên, lúc cô nhìn thấy Tiểu Tuyết Cầu, vội vàng đem gọi nó tới, bế lên, cùng không quay đầu lại đi ra ngoài. Còn về phần căn phòng kia, bên trong không có người ở, rốt cuộc bên trong có chuyện gì cô cũng không muốn biết, cũng không muốn đi thăm dò.

Cô chỉ muốn đưa Tiểu Tuyết Cầu an toàn rời khỏi nơi này, không bị bất cứ ai phát hiện.

Nhưng ông trời có đôi khí chính là cố ý đối phó với bạn.

Chuyện bạn càng sợ thì hết lần này đến lần khác lại xảy ra.

An Đình Đình ôm Tiểu Tuyết Cầu trở về, cô cúi đầu, cố gắng nhìn xuống đất. Đột nhiên trước mặt xuất hiện thêm mấy người.

Cô bị sợ đến mức tim đập nhanh, ngẩng đầu nhìn lên, đúng là bà hai, bà ba nhà họ Mặc cùng mấy người giúp việc, còn có Cốc Nhược Lâm.

Bước chân không thể không dừng lại, mơ hồ, An Đình Đình cảm thấy một một cảm giác bất thường.

"Chú ba, thím ba, thím hai, mọi người…” An Đình Đình ổn định dòng suy nghĩ của mình, lễ phép chào hỏi các trưởng bối.

Hà Diễm Linh nhướn mày, nghiêm nghị nói: “An Đình Đình, cô thật to gan, đây là khu vực cấm, vài chục năm nay không có người nào dám xông vào, cô thì hay rồi? Nói đến là đến, cô muốn tạo phản đúng không?”

Lý Tú Liên cũng nói góp vào: “Mặc dù cô đã gả cho Diệu Dương, bây giờ cũng coi như mợ hai, nhưng lúc này mới có mấy ngày? Vậy mà đã dám bỏ qua quy định của tổ tiên nhà họ Mặc, lời của ông cụ cô cũng dám làm trái! Tôi thấy cô đã chán sống rồi!”

Mặc Cảnh Y là con trai thứ ba của Mặc Viên Bằng, bình thường công việc khá bận rộn, cũng là rất ít hỏi đến chuyện trong nhà. Có thể nói là một người rảnh rỗi, không tranh quyền thế, chỉ trông coi mẫu đất của mình.

Hôm nay tình cờ ông ta có ở nhà, nghe Lý Tú Liên nói xảy ra chuyện lớn nên mới theo tới. Chuyện này quả nhiên là một vấn đề nghiêm trọng.

Ông ta nghiêm túc nói: “Đình Đình, chuyện này cô bắt buộc phải cho mọi người một lời giải thích hợp lý. Nếu không, một khi ông cụ biết, hậu quả của cô sẽ rất…”

Đang nói, sau lưng lập tức truyền đến tiếng bước chân.

Thật đúng là nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đến!

Chỉ thấy Mặc Viên Bằng đang bước đến, sau lưng là mười mấy người quản gia và vệ sĩ. Vẻ mặt ông cụ hết sức phẫn nộ, đôi lông mày nhíu lại thật sâu. Trừ điều đó ra, trong mắt ông cụ còn mang theo một vòng tàn nhẫn sâu sắc. An Đình Đình tiến vào nhà tổ nhà họ Mặc lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy.

Cô không khỏi ‘lộp bộp’ trong lòng một cái, ý thức được chuyện hôm nay đã sai lầm nghiêm trọng.

Cô lo lắng tìm kiếm bóng dáng người kia trong đám người, nhưng không có. Mặc Diệu Dương cũng không ở trong những người này. Cố biết, nếu như hôm nay cô nhất định phải gặp xui xẻo, người có thể cứu cô chỉ có thể là Mặc Diệu Dương.

Nhưng, anh không có ở đây…

Bước chân của Mặc Viên Bằng từ trước đến nay vẫn luôn trầm ổn. Nhưng hôm nay, ông ta bước với tốc độ rất nhanh, trầm giọng hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

An Đình Đình bị giọng nói của ông ta hù dọa.

Cô kinh ngạc nhìn ông ta, không biết nên nói gì.

/687

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status