An Đình Đình đã từng gặp rất nhiều trai đẹp, nhan sắc của Mặc Diệu Dương cùng băng nhóm của anh cũng không phải dạng vừa. Nhất là Mặc Diệu Dương, gương mặt ấy của anh chẳng khác nào thiên thần lạc xuống trần, là kiệt tác do thượng đế tạo ra.
Nhưng người đàn ông trước mặt lại mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác với Mặc Diệu Dương. Nếu nói gương mặt của Mặc Diệu Dương tạo cho người ta một ấn tượng khó quên về sự lạnh lùng và hướn nội thì người đàn ông trước mắt lại tạo cho người ta cảm giác vô cùng thâm thúy nhưng lại mang một thông điệp nguy hiểm.
Thông điệp nguy hiểm này không phải nghĩa đen, đúng hơn là cảm giác phụ nữ trời sinh thích trêu chọc dù biết là không thể chiếm hữu, nhưng vẫn cứ muốn chinh phục anh ta.
"Cô vẫn ổn chứ?" Thân hình người đàn ông ấy khựng lại, hai chân đứng vững vàng.
Tuy nhiên, anh phát hiện ra một vấn đề phổ biến mà một người phụ nữ sẽ mắc phải sau khi gặp anh, đó là cô ấy sẽ tiếp tục nhìn chằm chằm vào anh nên trong lòng liền dâng lên sự khinh bỉ.
Xem ra cũng là loại phụ nữ háo sắc!
An Đình Đình nghe tiếng anh gọi liền hoàn hồn. Cô liền xấu hổ, rời khỏi vòng tay của người đàn ông.
"Thật ngại quá... Chuyện xảy ra đột nhiên quá nên... Chuyện đó, cảm ơn anh..."
Sắc mặt của người đàn ông ấy thản nhiên như mặt hồ không gợn sóng: "Không cần khách sáo."
Nói xong, anh ta liền xay người, nhanh chóng hòa vào dòng người.
An Đình Đình nháy mắt mấy cái, nếu không phải có thứ gì đó rơi trên mặt đất thì cô còn tưởng rằng vừa rồi chỉ là ảo tưởng của chính mình mà thôi.
Cô lên taxi quay về nhà chính của nhà họ Mặc.
Ngô Đồng Uyển.
Bữa tối phong phú, đầy đủ các món đã sắp được chuẩn bị xong, nhưng lúc này Mặc Diệu Dương vẫn đang ở trong phòng đọc sách.
từ chối cho ý kiến.
Cốc Nhược Lâm nói với anh bằng giọng van nài: "Cô ấy có thể tìm anh vì có chuyện nhưng chí ít anh cũng phải ăn cơm tối xong rồi hẳn đi. Kỳ thật... Anh cũng nên biết em không hề muốn để anh đi nhưng chỉ cầ nanh muốn, anh tình nguyện thì em đều sẽ nghe theo anh.”
Mặc Diệu Dương mấp máy môi nhưng không nói gì, anh cầm lấy ly rượu vang đặt lên môi rồi khẽ nhấp môi..
Cốc Nhược Lâm thấy thế liền nuốt nước bọt để bớt căng thẳng, cô đặt bộ dồ ăn xuống rồi nói: "Diệu Dương, em nhớ từ khi chúng ta còn nhỏ cho đến tận bây giờ, em đều luôn là người nghe là. Chưa bao giờ yêu cầu anh làm gì cho em cả, trên cơ bản, đều là anh nói còn em nghe sau đó thì làm theo... Em không biết mọi chuyện sao lại trở nên như vậy... Nhưng, em…”
Cô nói nhưng lại lo lắng đến mức chẳng biết đặt hay tay vào đâu hoặc có lẽ cô cũng rất hối hận vì hành vi ngày hôm nay của mình và cũng tự trách nhưng cô không muốn bỏ cuộc.
"Nhược Lâm." Mặc Diệu Dương rốt cục cũng mở miệng, bình tĩnh nói: "Đừng nói nữa, hãy ăn cơm đi."
Cốc Nhược Lâm nghe ra ý tứ của anh qua lời nói, ý của anh là anh sẽ không đi đâu hết. Chí ít là trước khi ăn xong cơm tối, anh sẽ không đi.
"Dạ." Cô lại nở nụ cười hạnh phúc.
Hai chiếc cốc chạm vào nhau nhẹ nhàng, chất lỏng màu đỏ tươi trong cốc lấp lánh ửng đỏ dưới ánh hoàng hôn cuối cùng trong ngày…
An Đình Đình đi xuống taxi bước vào cổng của nhà họ Mặc.
Một chiếc xe điện nhanh chóng chạy lại, người lái xe là một ông chú khoảng chừng bốn mươi tuổi, sau khi thấy cô, ông liền cung kính chào hỏi.
"Mợ hai mới về ạ?"
"Uhm." An Đình Đình gật gật đầu, sau khi lên xe liền đi về phía Thủy Sam Uyển.
Lúc này, đêm đã dần tàn rồi!
Nhưng người đàn ông trước mặt lại mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác với Mặc Diệu Dương. Nếu nói gương mặt của Mặc Diệu Dương tạo cho người ta một ấn tượng khó quên về sự lạnh lùng và hướn nội thì người đàn ông trước mắt lại tạo cho người ta cảm giác vô cùng thâm thúy nhưng lại mang một thông điệp nguy hiểm.
Thông điệp nguy hiểm này không phải nghĩa đen, đúng hơn là cảm giác phụ nữ trời sinh thích trêu chọc dù biết là không thể chiếm hữu, nhưng vẫn cứ muốn chinh phục anh ta.
"Cô vẫn ổn chứ?" Thân hình người đàn ông ấy khựng lại, hai chân đứng vững vàng.
Tuy nhiên, anh phát hiện ra một vấn đề phổ biến mà một người phụ nữ sẽ mắc phải sau khi gặp anh, đó là cô ấy sẽ tiếp tục nhìn chằm chằm vào anh nên trong lòng liền dâng lên sự khinh bỉ.
Xem ra cũng là loại phụ nữ háo sắc!
An Đình Đình nghe tiếng anh gọi liền hoàn hồn. Cô liền xấu hổ, rời khỏi vòng tay của người đàn ông.
"Thật ngại quá... Chuyện xảy ra đột nhiên quá nên... Chuyện đó, cảm ơn anh..."
Sắc mặt của người đàn ông ấy thản nhiên như mặt hồ không gợn sóng: "Không cần khách sáo."
Nói xong, anh ta liền xay người, nhanh chóng hòa vào dòng người.
An Đình Đình nháy mắt mấy cái, nếu không phải có thứ gì đó rơi trên mặt đất thì cô còn tưởng rằng vừa rồi chỉ là ảo tưởng của chính mình mà thôi.
Cô lên taxi quay về nhà chính của nhà họ Mặc.
Ngô Đồng Uyển.
Bữa tối phong phú, đầy đủ các món đã sắp được chuẩn bị xong, nhưng lúc này Mặc Diệu Dương vẫn đang ở trong phòng đọc sách.
từ chối cho ý kiến.
Cốc Nhược Lâm nói với anh bằng giọng van nài: "Cô ấy có thể tìm anh vì có chuyện nhưng chí ít anh cũng phải ăn cơm tối xong rồi hẳn đi. Kỳ thật... Anh cũng nên biết em không hề muốn để anh đi nhưng chỉ cầ nanh muốn, anh tình nguyện thì em đều sẽ nghe theo anh.”
Mặc Diệu Dương mấp máy môi nhưng không nói gì, anh cầm lấy ly rượu vang đặt lên môi rồi khẽ nhấp môi..
Cốc Nhược Lâm thấy thế liền nuốt nước bọt để bớt căng thẳng, cô đặt bộ dồ ăn xuống rồi nói: "Diệu Dương, em nhớ từ khi chúng ta còn nhỏ cho đến tận bây giờ, em đều luôn là người nghe là. Chưa bao giờ yêu cầu anh làm gì cho em cả, trên cơ bản, đều là anh nói còn em nghe sau đó thì làm theo... Em không biết mọi chuyện sao lại trở nên như vậy... Nhưng, em…”
Cô nói nhưng lại lo lắng đến mức chẳng biết đặt hay tay vào đâu hoặc có lẽ cô cũng rất hối hận vì hành vi ngày hôm nay của mình và cũng tự trách nhưng cô không muốn bỏ cuộc.
"Nhược Lâm." Mặc Diệu Dương rốt cục cũng mở miệng, bình tĩnh nói: "Đừng nói nữa, hãy ăn cơm đi."
Cốc Nhược Lâm nghe ra ý tứ của anh qua lời nói, ý của anh là anh sẽ không đi đâu hết. Chí ít là trước khi ăn xong cơm tối, anh sẽ không đi.
"Dạ." Cô lại nở nụ cười hạnh phúc.
Hai chiếc cốc chạm vào nhau nhẹ nhàng, chất lỏng màu đỏ tươi trong cốc lấp lánh ửng đỏ dưới ánh hoàng hôn cuối cùng trong ngày…
An Đình Đình đi xuống taxi bước vào cổng của nhà họ Mặc.
Một chiếc xe điện nhanh chóng chạy lại, người lái xe là một ông chú khoảng chừng bốn mươi tuổi, sau khi thấy cô, ông liền cung kính chào hỏi.
"Mợ hai mới về ạ?"
"Uhm." An Đình Đình gật gật đầu, sau khi lên xe liền đi về phía Thủy Sam Uyển.
Lúc này, đêm đã dần tàn rồi!
|
/687
|

