CÔ DÂU BỊ CHIẾM ĐOẠT - Full

Chương 240: Thuỷ sam uyển chỉ có một nữ chủ nhân

/687


Ở cửa biệt thự nơi An Đình Đình ở, dưới ánh đèn màu cam, bên dưới bậc thêm cao cao, một bóng người cao ngất đang ngồi trên đó. Tàn thuốc rơi đầy đất, nhếch nhác khắp nơi.

Cô chỉ không ở Thuỷ Sam Uyển một đêm thôi, anh đã cảm thấy Thuỷ Sam Uyển đã thay đổi diện mạo, ngay cả mùi vị cũng thay đổi rồi. Trở nên xa lạ, xa lạ đến mức anh không dám bước vào nữa...

Sau khi An Đình Đình tỉnh lại không lâu, Mặc Diệu Dương đã đi vào.

Cô đứng ở đó, lạnh lùng nhìn anh.

Chỉ mới một đêm mà thôi, người đàn ông này vậy mà lại phờ phạc như vậy rồi. Cô bất giác tò mò mà suy nghĩ, cả đêm nay anh đã làm gì rồi.

Ò, cũng đúng! Tối qua là đêm tân hôn của anh.

Mệt một chút, người phờ phạc một chút, cũng là bình thường mà thôi.

An Đình Đình cong khoé môi, mỉa mai nói: “Xem ra tối qua anh trải qua không được tốt lắm.”

Câu nói này, có hàm ý, cũng có nhiều nghĩa. Tóm lại, mỗi một ý, đều khiến người ta chán ngán.

An Đình Đình nói xong, lạnh lùng quay người lại. Nhìn anh thêm một cái cũng không muốn.

Người đàn ông trực tiếp đi tới đằng sau cô, túm lấy tay của cô.

“Anh..." An Đình Đình kinh ngạc kêu một tiếng, giơ tay định hất ra.

“Đi theo anh!” Khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông lạnh lẽo, nói xong, liền sải bước lớn đi ra ngoài.

“Mặc Diệu Dương, anh rốt cuộc muốn làm gì? Bỏ tôi ra!” Suốt đường đi An Đình Đình đều vùng vẫy, nhưng bàn tay lớn của người đàn ông giống như là cái kẹp sắt vậy, giam cầm bàn tay nhỏ mềm mại của cô.

Suốt đường đi, hai người cứ kéo kéo lôi lôi như vậy, khiến cho người làm lũ lượt hướng ánh mắt hiếu kỳ tới.

Cửa Thuỷ Sam Uyển, An Đình Đình cuối cùng hiểu ý của anh rồi.

Sao? Thuỷ Sam Uyển này không phải đã có nữ chủ nhân rồi sao, tại sao còn đưa cô đến đây? Mục đích là để vũ nhục cô sao?

An Đình Đình cuối cùng không nhịn được nữa, dùng sức lực toàn thân, hất đi sự giam cầm của anh.

“Mặc Diệu Dương, anh đừng quá đáng nữa! Nếu như anh muốn vũ nhục tôi, vậy thì tôi nói cho anh biết, anh đã làm được rồi, hơn nữa còn rất là thành công!”

“Anh muốn vũ nhục em khi nào.”  nói xong, cũng không nhịn được nữa, thấp giọng mà nức nở.

Mẹ Dung chỉ biết rơi nước mắt theo, muốn khuyên nhủ gì đó, nhưng cũng không biết nên khuyên thế nào nữa. Bà suy nghĩ, nói: “Chí ít, cậu hai không có để mợ rời đi a. Cũng chính là nói, trong lòng cậu ấy, thực ra vẫn còn có mợ.”

Có thì sao chứ? Có thì có nghĩa là cô cần phải ở lại sao? Mang theo một loại thân phận xấu hổ, sống tủi nhục trong nhà tổ họ Mặc ư?

An Đình Đình đột nhiên nghĩ đến một chuyện, cuối cùng vẫn cất giọng hỏi.

“Tối qua anh ta qua đêm ở Thuỷ Sam Uyển sao?”

“Cái này...cậu hai cậu ấy... Mẹ Dung bị hỏi đến nghẹn lời, muốn nói nhưng lại dừng.

An Đình Đình ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào bà một cái.

Trong lòng biết bảo một người làm trung thành phản bội chủ nhân của mình, là một chuyện rất khó. Nhưng mà, từ trong biểu cảm của bà, An Đình Đình đã biết đáp án rồi.

Đêm tân hôn, làm gì có đạo lý xa nhau chứ.

An Đình Đình đứng dậy, đi lên lầu. Một mình yên tĩnh thôi vậy...

/687

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status