Mặc dù ngày thường Mặc Diệu Tuyết cũng rất hay đến Thủy Sam Uyển chơi, nhưng rất ít khi ở lại ăn cơm, thế mà hôm nay cô bé lại chủ động xin ở lại ăn cơm.
An Đình Đình lúc đầu cũng không nghĩ nhiều, còn bảo nữ đầu bếp làm thêm mấy món ăn.
Lúc ăn cơm tối, con bé cũng không giống như bình thường tùy tiện cùng anh hai Mặc Diệu Dương tranh giành âm ĩ cả lên, hôm nay con bé dịu dàng ít nói giống như lần đầu quen biết An Đình Đình vậy.
Diệu Tuyết ngoan ngoãn ngồi ở đó, cúi thấp đầu yên lặng ăn cơm, nhai kỹ nuốt chậm.
Trong lòng run rẩy.
Người đàn ông cúi người xuống, hung hãn chặn môi cô lại, liều mạng đi vào cơ thể cô. Giống như qua tối nay, bọn họ liên phải vĩnh viễn chia tách ra vậy, thê phải đem cô ép khô...
An Đình Đình lúc đầu cũng không nghĩ nhiều, còn bảo nữ đầu bếp làm thêm mấy món ăn.
Lúc ăn cơm tối, con bé cũng không giống như bình thường tùy tiện cùng anh hai Mặc Diệu Dương tranh giành âm ĩ cả lên, hôm nay con bé dịu dàng ít nói giống như lần đầu quen biết An Đình Đình vậy.
Diệu Tuyết ngoan ngoãn ngồi ở đó, cúi thấp đầu yên lặng ăn cơm, nhai kỹ nuốt chậm.
Trong lòng run rẩy.
Người đàn ông cúi người xuống, hung hãn chặn môi cô lại, liều mạng đi vào cơ thể cô. Giống như qua tối nay, bọn họ liên phải vĩnh viễn chia tách ra vậy, thê phải đem cô ép khô...
|
/687
|

