Chú À, Xin Đừng Nuông Chiều Em

Chương 26

/1333



Nguyễn Hạo Thịnh đang cầm một tờ báo quân sự.

Nghe Thẩm Thất Thất nói, anh suy nghĩ một lát, nhìn vẻ mặt mong đợi của cô bé, đáy lòng bỗng mềm nhũn, cuối cùng cũng quay sang Lý Tâm Dao, gật đầu “Cũng được, ăn cơm tối rồi hẵng về.” “Cảm ơn thủ trưởng ” Lý Tâm Dao mừng rỡ, thầm nghĩ, xem ra lời của Thẩm Thất Thất rất có trọng lượng với Nguyễn Hạo Thịnh, sau này nhất định phải thân thiết hơn với cô nhóc này mới được.

“Cảm ơn chú ạ ” Thẩm Thất Thất cũng vui vẻ nói, rồi quay sang nhìn dì nhỏ của mình.

Nhưng khi thấy Lý Tâm Dao cứ mãi đắm đuối nhìn Nguyễn Hạo Thịnh, cô bé hơi chùng xuống, thu lại ánh mắt, không nói gì thêm.

Lý Tâm Dao vui vẻ chạy vào bếp nấu nướng.

Tiểu Lý cũng lặng lẽ rời khỏi phòng, đứng gác ngoài cửa.

Căn phòng khách rộng lớn, giờ chỉ còn lại hai ngườinanThẩm Thất Thất và Nguyễn Hạo Thịnh.

Người đàn ông thoải mái tựa vào sô pha đọc báo, không khí yên tĩnh.

Dưới ánh đèn sáng rực, khuôn mặt anh tuấn của anh trông như một tác phẩm điêu khắc tinh xảo.

Một lúc sau, Nguyễn Hạo Thịnh chậm rãi ngẩng đầu khỏi tờ báo, nhìn cô nhóc vẫn đứng chôn chân một chỗ, cố ý hỏi “Ơ, sao còn đứng đó?” Câu hỏi này khiến Thẩm Thất Thất tức đến lộn ruột, lườm anh một cái rồi nghiêm túc nói “Cháu đang cầu xin chú tha thứ đấy ” “Tha thứ?” Nguyễn Hạo Thịnh nhướng mày, đặt tờ báo xuống bàn trà, vẫy tay ra hiệu cho cô nhóc đến gần “Lại đây, chú hỏi, chuyện hôm nay, cháu có thấy mình bị oan ức không?” Thẩm Thất Thất ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh, lắc đầu “Không ạ.

Là cháu sai.

Cháu không nên chạy lung tung mà không nói trước, làm chú với dì nhỏ lo lắng.” Nguyễn Hạo Thịnh gật đầu, khuôn mặt lạnh lùng dần dịu đi.

Anh lại hỏi tiếp “Vậy sao lại khóc?” Thẩm Thất Thất khựng lại, ngước nhìn anh, suy nghĩ một lúc, rồi quyết định thành thật trả lời “Cháu… cháu sợ chú đánh cháu…” Nghe vậy, Nguyễn Hạo Thịnh cau mày “Chú đánh cháu làm gì?” “Vì cháu làm sai mà.” Thẩm Thất Thất chu môi “Trên tivi toàn chiếu như thế, quân nhân phạm lỗi sẽ bị phạt.

Bắt đứng dưới mưa nguyên đêm, sáng hôm sau mới được vào.

Hoặc bị bắt chạy bộ, không chỉ vượt núi băng đèo, mà còn có thể gặp thú dữ…” “…” “Rồi chống đẩy, nhảy cóc, vác súng chạy vòng quanh sân…” “Còn có…” “Im ngay ” Nguyễn Hạo Thịnh lạnh giọng cắt ngang, liếc mắt nhìn Thẩm Thất Thất đang thao thao bất tuyệt, chỉ cảm thấy đau đầu “Nhóc con, cháu không phải lính của chú, chú sẽ không phạt cháụ” “Thật không?” Thẩm Thất Thất tròn xoe mắt.

“Nhưng mà, lần sau còn không nghe lời, tự ý chạy lung tung, chú sẽ tịch thu tiền tiêu vặt ” Nguyễn Hạo Thịnh mặt không đổi sắc.

“Á Tịch thu tiền tiêu vặt á ” Thẩm Thất Thất hoảng hốt kêu lên “Thế thà bắt cháu chạy bộ còn hơn…” “Nhắc lại lần nữa xem?” “Không không không, không có gì đâu Chú tốt nhất, chú là người tốt nhất trên thế giới này ” Cô bé lập tức nịnh nọt, vươn tay định bóp vai Nguyễn Hạo Thịnh “Cháu xoa bóp vai cho chú nhé ” “Con nhóc ranh ” Người đàn ông giơ tay, hất nhẹ bàn tay nhỏ đang vươn tới, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ cưng chiềụ Thẩm Thất Thất cười khanh khách, lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện trên khóe môi, khuôn mặt tươi tắn rạng rỡ.

Cô bé nghiêng đầu, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai viên nho đen, chăm chú nhìn Nguyễn Hạo Thịnh.

Trái tim người đàn ông khẽ run lên, cổ tay hơi động, vừa mới đưa tay ra thìnan “Thất Thất, tới




/1333

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status