Chú À, Xin Đừng Nuông Chiều Em

Chương 24

/1333



mũi giày của mình.

“Lại đây ” Vẫn là hai chữ ngắn gọn, nhưng giọng điệu của Nguyễn Hạo Thịnh càng lạnh lẽo hơn, mang theo cơn giận bị đè nén.

“Đừng bắt tôi phải nói lần thứ ba ” Vừa nghe thấy vậy, Thẩm Thất Thất không cần nghĩ ngợi mà lập tức lao đến.

Nhưng cô đi quá nhanh, chân chưa kịp dừng lại thì cả người đã lảo đảo, theo phản xạ liền vươn tay ra bám lấy người trước mặt.

May mà cô nhanh tay tóm được cánh tay anh, giữ vững thăng bằng, không đến mức té ngã mất mặt.

Nhưng mà...

Cô ngẩng đầu, thấy Nguyễn Hạo Thịnh vẫn đứng vững như núi, cơ thể cao lớn không hề lung lay dù chỉ một chút.

Quả nhiên, vững như bàn thạch Nguyễn Hạo Thịnh cúi mắt nhìn cô gái nhỏ trước mặt, ánh mắt thâm sâu khó đoán.

Môi anh hơi nhếch lên, giọng điệu lạnh băng “Nhóc con, hôm qua cháu đã hứa với chú điều gì?

Nhắc lại lần nữa ” Lưng Thẩm Thất Thất ướt đẫm mồ hôi lạnh, cô lập tức buông tay, đứng nghiêm chỉnh, ngước mắt lên nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, giọng nói yếu ớt, đáng thương vô cùng “Chú...

Cháu xin lỗi.” “Tôi không cần ba chữ này.” Ánh mắt Nguyễn Hạo Thịnh không hề dao động, giọng điệu nghiêm khắc “Lặp lại lời cháu đã nói hôm qua ” Thẩm Thất Thất sợ đến run rẩy, hai tay buông thõng bên ống quần, cúi đầu lí nhí, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào “Cháụ..

sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt, để chú yên tâm.” “Cháu đã làm cho chú yên tâm chưa?” Ánh mắt Nguyễn Hạo Thịnh khóa chặt cô gái nhỏ trước mặt.

Bóng dáng anh cao lớn tựa một ngọn núi vững chãi, đè ép đến mức cô không thể thở nổi.

Hít hít mũi, Thẩm Thất Thất cúi gằm đầu, lắc lắc “Không có.” “Làm sai thì phải làm sao?” Nguyễn Hạo Thịnh tiếp tục hỏi.

Chẳng lẽ thật sự bị đánh đòn sao...

Ngũ quan của Thẩm Thất Thất nhăn lại, nước mắt nhịn không nổi nữa, rơi lã chã xuống đất.

Cô không trả lời, nhưng Nguyễn Hạo Thịnh đã nhìn thấy từng giọt nước mắt nhỏ xuống, bắn lên mặt đất thành từng vệt nhỏ.

Người đàn ông trầm mặc, giơ bàn tay lớn nắm lấy cằm cô, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.

Trong khoảnh khắc đó, Nguyễn Hạo Thịnh nhìn thấy gương mặt lem nhem nước mắt của cô, lông mày lập tức nhíu lại, trong đôi mắt đen lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Lớn tướng thế này rồi mà cứ động tí là khóc, không thấy xấu hổ à?” Anh lạnh giọng trách móc, nhưng bàn tay to thô ráp lại dịu dàng lau nước mắt trên mặt cô.

Trên con đường rợp bóng cây, một người đàn ông quân phục cao lớn, lạnh lùng tàn nhẫn có tiếng, lại lần đầu tiên để lộ vẻ dịu dàng yêu thương.

Đôi tay to lớn dễ dàng bao trọn gương mặt nhỏ nhắn của cô, động tác lau nước mắt ôn nhu đến mức khiến người ngoài nhìn vào cũng phải ngỡ ngàng.

Hôm nay là lần đầu tiên Tiểu Lý chứng kiến thủ trưởng nhà mình có dáng vẻ dịu dàng đến vậy.

“Chú…” Thẩm Thất Thất sợ hãi ngẩng mặt lên, ngoan ngoãn để Nguyễn Hạo Thịnh lau nước mắt cho mình.

Cô không dám chống đối, cũng không dám khóc nữa, chỉ tròn mắt đỏ hoe nhìn anh, trông chẳng khác nào một con nai con đáng thương.

Người đàn ông thấy dáng vẻ này của cô, cũng không nỡ trách phạt thêm.

Anh bỗng dưng hất tay buông cô ra, sắc mặt lạnh tanh, xoay người bỏ đi, không nói một câu, trên người như tỏa ra khí lạnh.

Cái đồ nhóc con này, đúng là khắc tinh của anh Thẩm Thất Thất bị dọa đến sững sờ, đứng chôn chân tại chỗ, không biết phải làm gì.

Từ xa, Tiểu Lý chạy lại, nhìn




/1333

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status