một chiếc chịu dừng, ông chú tài xế chỉ liếc cô một cái, chưa để cô kịp mở miệng đã đạp ga chạy mất.
Nhìn ánh đèn đỏ phía sau xe, cô bất lực òa khóc.
Vừa khóc, cô vừa lao về phía trước, nước mưa đọng trong giày da lạnh buốt ngấm vào tận xương cốt, khiến chân tay nặng trĩu mỏi nhừ.
Xung quanh như một thế giới mờ mịt, đảo điên.
Người qua đường bị ánh đèn xe hắt vào cũng hóa thành màu đỏ, tựa như những sợi tơ máu giăng đầy võng mạc.
Cô không biết mình đã chạy đến đâu, cho đến khi tiếng còi xe chát chúa xé toạc màng nhĩ.
Cô giật mình quay lại, bị ánh đèn pha chói lòa làm lóa mắt.
Chiếc xe hơi màu đen có logo nữ thần nhảy múa đột ngột phanh gấp, lốp xe trượt xoáy trên mặt đường loang nước mưa.
“Cót két…” Không kịp tránh, Tần Giai Nhiễm ngã nhào xuống đất.
Cô chống hai tay, kinh hoàng nhìn chiếc xe chẳng biết lao tới từ đâu, như vừa xé toạc màn đêm mà đột ngột xuất hiện ngay trước mặt.
Mưa vẫn chưa dứt, từng hạt nặng trĩu rơi lộp độp bên ngoài.
Bên trong xe lại là một thế giới khác sạch sẽ, gọn gàng, yên tĩnh.
Vì cú phanh bất ngờ, thiếu niên đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở ghế sau liền mở mắt.
Chất giọng vừa trong vừa trầm vang lên “Sao vậy, chú Thụy?” Ngồi ở ghế phụ, người đàn ông tên Thụy đáp “Cậu chủ, có một cô bé lao ra đường.
Để tài xế xuống xử lý.” “Có làm cô bé bị thương không?” “Không, chắc chỉ là tự ngã nên bị trầy xước thôi.” Rolls Royce cách âm rất tốt, nên những gì xảy ra bên ngoài đều như một bộ phim câm.
Trong xe, bản hòa tấu du dương của Bach vang lên.
Thiếu niên giơ tay lấy chiếc kính gọng mảnh trong ngăn chứa đồ, chậm rãi đeo lên sống mũi, rồi mới nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giữa đêm mưa gió, ánh đèn neon mờ ảo, cô bé co ro trong mưa, trông chẳng khác nào một chú mèo con bị bỏ rơi.
Ánh mắt bình tĩnh của thiếu niên lướt qua từng chi tiết, cho đến khi sự bình thản ấy khẽ dao động, như vừa nhìn thấy điều gì đó.
Chân cô bị thương, máu chảy ra nhưng đã bị nước mưa cuốn trôi.
“Chú Thụy, đưa ô cho cháụ” Thiếu niên cất lời.
Chú Thụy không biết cậu chủ định làm gì, chỉ thoáng sửng sốt khi nhìn ra cơn mưa ngoài cửa sổ.
Ông không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ làm theo lệnh.
Bên này, tài xế đang kiên nhẫn khuyên nhủ, vừa phổ cập kiến thức an toàn giao thông cho cô bé bất ngờ lao ra đường “Cháu gái, đi đường phải nhìn đèn tín hiệu chứ.
Đèn đỏ thì không được chạy ẩu qua đường.” “Xin lỗi…” Tần Giai Nhiễm vừa khóc vừa đáp, cố đứng lên nhưng không thể.
“Cháu đừng khóc, chú có quát cháu đâu…” Tài xế gãi đầu lúng túng.
Tần Giai Nhiễm đưa tay lau mặt, nhưng không mở mắt nổi vì nước mưa lạnh buốt tạt thẳng vào.
Nước mắt hòa cùng mưa nóng rát đến mức như muốn làm bỏng mí mắt.
Bỗng nhiên, ánh mắt cô lóe sáng, như chợt nhớ ra điều gì “Chú ơi, chú… có thể đưa cháu tới bệnh viện không ạ?” “Cháu nói gì cơ?” “Cháu hỏi là, chú có thể…” Tần Giai Nhiễm nuốt một ngụm mưa, đang định nói tiếp thì chợt nhận ra có một chiếc ô lặng lẽ che trên đầu mình.
Đôi môi cô run rẩy, mơ hồ ngẩng lên.
Những hạt mưa gõ lộp độp trên mặt vải dù.
Từ bao giờ, trước mặt cô đã xuất hiện một bóng người cao ráo.
Đôi giày da thủ công vốn sạch sẽ, không vương một hạt bụi, giờ đã thấm nước mưa khi bước ra khỏi xe, nhưng vẫn giữ được vẻ sáng bóng.
Ống
|
/734
|

