mắt tới mấy thứ rẻ tiền ở nhà tôi." Tần Thế Huy đứng dậy, cười tươi roi rói, đảo mắt lướt qua mọi người đang ngồi trên bàn, toàn là những người bạn thân hay chơi cùng mình, bèn đưa ra lời mời "Hay là mọi người cùng đi xem luôn?" Mọi người sẽ không từ chối thú vui tao nhã này nên đều đứng dậy.
Tạ Tông Nguyệt là người cuối cùng đứng dậy, động tác nhàn nhã, mặt mày như họa.
Anh chậm rãi bước đến trước mặt Tần Giai Nhiễm, trước ánh mắt bối rối của cô, anh ôn tồn nói "Làm phiền quý cô dẫn đường cho tôi." Tần Giai Nhiễm bị gọi tên, chỉ cảm thấy mất hồn mất vía, cả người nôn nóng, không biết nên đáp lại như thế nào, mãi tới khi Tần Thế Huy đẩy cô một phát "Còn không mau dẫn đường đi." "Dạ...
Ba..." Tần Giai Nhiễm tỉnh táo lại.
Không thể bại lộ, không thể thất bại trong gang tấc.
Cô lặng lẽ lấy điện thoại ra xem giờ, chỉ mới trôi qua 6 phút.
...
Bởi vì một đám người đột nhiên nổi hứng ghé thăm nên hầm rượu vốn yên tĩnh giờ lại trở nên nhộn nhịp hơn hẳn.
Tần Thế Huy thấy thực sự thiếu mất một chai Romanee Conti trong tủ thì không khỏi ngạc nhiên, ngay sau đó chợt nghe một tiếng thét chói tai.
Tiếng hét kinh hoàng và sợ hãi đủ để khiến Tần Thế Huy rùng mình.
Sao lại có người hét ở đây?
Ông ta vội đến nơi phát ra tiếng hét, đám người cũng tò mò đi theo.
Chỉ có Tạ Tông Nguyệt đứng yên tại chỗ, bình tĩnh đứng trước tủ trưng bày.
Cửa kính phản chiếu gương mặt lạnh nhạt và thong dong của anh, đôi mắt đào hoa vừa thâm tình cũng vừa bạc tình ấy bị cặp kính che lấp, chỉ còn lại vẻ ung dung điềm tĩnh.
Tần Giai Nhiễm nhắm mắt lại.
Giây kế tiếp, tiếng rống giận của Tần Thế Huy vang vọng khắp hầm rượụ Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim Tần Thế Huy lạnh buốt.
Đứa con gái lớn được ông ta chiều chuộng nâng niu đang mờ mịt đứng giữa đống rượu vang vô giá, sau lưng là một gã đàn ông lai hai dòng máu đang bối rối không biết nên trốn đi chỗ nào, có thể thấy rõ dấu vết hôn môi trên môi hai người.
Ai nhìn thấy cũng biết rõ vừa xảy ra chuyện gì ở nơi này.
"Súc sinh...
Mày định làm tao tức chết hả Mày..." Tần Thế Huy không đứng vững, lảo đảo suýt ngã xuống cầu thang.
Một người khách nhanh tay đỡ ông ta.
Tần Giai Đồng thấy rất nhiều người đứng trước cửa, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, cánh tay run lẩy bẩy, môi mấp máy, nói lắp ba lắp bắp "Ba...
Mẹ..." Động tĩnh bên này quá lớn.
Dường như lúc này Tạ Tông Nguyệt đã thỏa mãn thú vui thưởng thức tủ trưng bày rượu nên mới ung dung tiến về phía kho chứa rượụ Tần Giai Nhiễm thoáng nhìn thấy đôi mắt tĩnh lặng như hồ sâu của anh.
Không biết lấy đâu ra dũng khí, Tần Giai Nhiễm bỗng giơ tay ngăn cản người đàn ông khi anh đi qua chỗ mình.
Thậm chí cô không dám nhìn anh, giọng nói nhỏ nhẹ khẽ run lên "...
Anh Tạ, đừng đi." Tạ Tông Nguyệt nhìn cô bằng ánh mắt hờ hững nhưng không phải là lạnh lùng.
Cô gái trước mắt anh rất nhu nhược, mặc một chiếc váy cotton màu đen đã bạc màu, kiểu dáng bảo thủ không để lộ một tấc da thịt khiến người ta mơ màng.
Nếu anh chưa từng thấy đôi chân thon thả của cô thì sẽ không thể ngờ được rằng dưới bộ váy đen như kiểu váy của nữ tu sĩ này sẽ là một cơ thể quyến rũ như yêu nữ Medusa.
Đôi mắt cô xinh đẹp long lanh mà nguyên sơ nhất.
Sự thuần tuý, sự ngây thơ hồn nhiên không
|
/734
|

