fan của em nắm mãi không buông, một công đôi việc".
Hắn nhắc tới "dì" chính là mẹ của Kỷ Tinh Hành, đối với Lạc Ninh rất yêu thích cùng tôn trọng.
Quả nhiên Kỷ Tinh Hành vừa nghe tới, khuôn mặt đang thả lòng liền đen lại, "Tôi gọi điện thoại cho Lạc Ninh, nói cô ấy chủ động thừa nhận".
Trong lòng cũng toát ra một cổ tâm lý phản nghịch.
Người trong nhà rất coi trọng chuyện của hắn cùng Lạc Ninh, lúc nào ép buộc hắn phải đối xử tốt với cô, làm một bạn trai săn sóc, hắn liền bực bội.
Tương tự như lúc trước gia gia một hai bắt hắn học quản lí tài chính chuyên nghiệp, tốt nghiệp xong liền gia nhập công ty gia đình.
Hắn rất phản cảm, vì thế cố ý làm trái lại, chạy đến giới giải trí.
Hắn chán ghét bị an bài.
Nghiêm Thu Bình biết làm như thế nào để kíƈh thíƈh Kỷ Tinh Hành, cùng biết Lạc Ninh để ý bạn trai này cỡ nào.
Đạt được mục đích, trong lòng cười cười.
Bất quá vẻ bất đắc dĩ trên mặt lại càng đậm, "Đươc.
Vậy em gọi điện thoại cho em ấy thử xem, em ấy không chừng đang đợi em tự mình nói đó".
Quả nhiên sắc mặt Kỷ Tinh Hành càng khó coi, cầm lấy di động tìm dãy số của Lạc Ninh.
Lúc này Lạc Ninh đã tiến vào tiểu khu đang chờ thang máy, nhìn thấy dãy số hiện trên màn hình, không chút do dự ấn từ chối.
Cô đoán ra được, khẳng định Kỷ Tinh Hành đã bị Nghiêm Thu Bình châm ngòi, gọi điện tìm chính mình để nói sự kiện kia.
Bởi vậy không suy nghĩ mà dứt khoát gạt tên cẩu nam nhân tính tình kém này qua một bên.
Dù sao hắn trước kia cũng không ít lần bỏ qua điện thọa của cô, hiện tại để cho hắn cũng nếm thử mùi vị này.
Gọi liên tiếp năm cuộc điện thoại đều bị Lạc Ninh cắt đứt, sắc mặt Kỷ Tinh Hành lúc này không quá tốt, "Cô ấy rốt cuộc muốn làm gì?
Lại cố ý không nhận điện thoại của tôi?" Nghiêm Thu Bình cũng không nghĩ tới Lạc Ninh sẽ chủ động từ chối cuộc gọi, "Sợ là còn vì chuyện hôm qua em đi giúp Bạc Tương Tương mà ghen tuông đi, em cùng em ấy nói lời xin lỗi, dỗ dành là tốt rồi".
"Tôi xin lỗi?
Dựa vào cái gì?
Tôi cùng Bạc Tương Tương vốn là không có gì.
Tôi chỉ thuận tay giúp đỡ một chút mà thôi, cô ấy sao phải tức giận cùng ghen tuông".
Kỷ Tinh Hành cảm thấy Lạc Ninh quá tùy hứng.
Nghiêm Thu Bình nói "Con gái mà, luôn thích vì những chuyện nhõ nhặt mà ầm ĩ.
Em nhường cô ấy một chút được rồi".
Kỷ Tinh Hành hừ hừ một tiếng, "Dựa vào cái gì muốn tôi nhân nhượng cô ấy?
Tôi lại không có làm sai cái gì, tôi sẽ không đi dỗ dành cô ấy".
Lời này nói ra bị Lạc – mới vừa mở cửa – Ninh nghe được, cô đi đến mở miệng nói "Tôi cũng không hiếm lạ anh dỗ dành".
Một câu này đem Kỷ Tinh Hành Cùng Nghiêm Thu Bình đang nói chuyện không khỏi kinh ngạc, đồng thời quay đầu nhìn về phía cửa.
Bọn họ cũng chưa nghĩ đến Lạc Ninh sẽ trở về ngay lúc này, còn đột nhiên nói năng như vậy.
Kỷ Tinh Hành mi nhíu lại nhìn về phía Lạc Ninh, "Vừa rồi vì cái gì không nghe điện thoại của anh?" Lạc Ninh đã đi tới, lãnh đạm nhìn hắn nói "Không muốn nghe liền không tiếp thôi, cần gì phải có lý do?".
Kỷ Tinh Hành nghẹn một bụng, hắn nhìn thần sắc nhàn nhạt trên khuôn mặt của Lạc Ninh, cảm thấy hôm nay cô có chút gì đó không giống thường ngày.
Hắn không muốn cùng cô cãi nhau, vì thế nói sang chuyện khác "Em tới vừa đúng
|
/1615
|

