đây không lâu, hiện tại còn đang trên đường tới bệnh viện.
Cho nên Lạc Ninh không có khả năng nghe đươc tin tức này trước đó.
Thư ký Ngụy cũng bị dọa đến ngốc, "Chẳng lẽ Lạc Ninh thật sự biết xem tướng?".
Này làm cho người ta cảm thấy có chút khó tin.
Phó Từ lập tức nhặt lá bùa trong thùng rác về, cẩn thận nhét vào túi, "Tôi đi bệnh viện một chuyến.
Anh điều tra một chút chuyện giữa Lạc Ninh và Nghiêm Thu Bình".
Thư ký Ngụy gật đầu "Được thưa Phó tổng " Lúc Phó Từ đến bệnh viện, Phó Vi vẫn còn ở trong phòng phẫu thuật, mà ba mẹ hắn thì chờ ở bên ngoài.
Ước chừng đợi nửa giờ, cửa phòng phẫu thuật mở ra.
"Bác sĩ, con gái tôi thế nào?".
Phó mẹ nôn nóng hỏi.
Bác sĩ trả lời "Ngã gãy chân.
Chúng tôi đã giúp cô ấy làm phẫu thuật, tĩnh tưỡng một thời gian sẽ lành lại ".
"Phó tiểu thư còn đang hôn mê, nhưng mà sẽ mau chóng tỉnh lại thôi, không còn gì đáng ngại ".
Đây là bệnh viện tư nhân dưới danh nghĩa Phó gia, cho nên thái độ của bác sĩ cũng hết sức khách khí.
Ba người Phó gia đều nhẹ nhàng thở ra, cùng nhau trở về phòng bệnh.
Nhìn em gái mặt mũi tái nhợt cùng thân thể gầy yếu, Phó Từ đau lòng không thôi.
Hắn nghĩ nghĩ lại đem lá bùa trong túi lấy ra, nhét vào trong túi áo bệnh nhân của Phó Vi.
Phó mẹ cùng Phó ba thấy thế đều có điểm khó hiểu, "Con đây là làm cái gì?" Phó Từ cũng không giấu giếm, đem sự tình phát sinh trong văn phòng nói qua một lần.
Phó ba ba nhăn nhăn mày, "Thực sự thần kỳ như vậy?
Có thể là trùng hợp hay không?
Hay là cô ta có mưu đồ gì?".
Hắn là một thương nhân, buộc lòng phải suy xét đến nhiều mặt.
Phó mẹ suy nghĩ lại đơn giản hơn, "Nơi nào có nhiều chuyện trùng hợp như vậy?
Ông không nghe con trai nói à, thời điểm Vi Vi ngã xuống cùng lúc cái cô Lạc Ninh kia rời đi không xê xích lắm, căn bản là không có khả năng theo dõi mà biết, khẳng định là từ tướng mạo nhìn ra tới".
Con gái chịu khổ lâu như vậy, bà thà là tin có còn hơn là không.
"Lại nói A Từ đã đem bùa cho Vi Vi rồi, dùng được hay không không phải sẽ sớm biết sao ".
Trong lòng bà tự nhiên hi vọng là lá bùa này hữu dụng.
Nghe bà nói như vậy, Phó ba thở dài, "Hi vọng là thứ này có thể dùng ".
Hắn làm sao lại không mong nữ minh tinh kia có bản lĩnh giúp con gái hắn chứ.
Nói chuyện qua mấy câu, Phó Vi từ trong hôn mê cũng tỉnh lại, vẻ mặt áy náy nhìn ba người, "Ba, mẹ, anh hai, lại làm cho mọi người lo lắng " Bắt đầu từ ba năm trở lại đây, thân thể của cô càng ngày càng không tốt.
Sau đó giống như có cái vận đen, thường xuyên bị những sự cố lớn nhỏ ngoài ý muốn, cũng bởi vậy mà hiện tại không dám ra cửa nữa.
Hôm nay vốn là muốn xuống lầu lấy chút trái cây, ai biết liền bị trượt chân ngã xuống.
Rõ ràng là trên sàn nhà không có nước, giày của cô cũng là loại đế chống trượt, nhưng lại phát sinh tai nạn ngoài ý muốn như vậy.
Phó mẹ đau lòng hỏi "Chân của con có đau không?
Thân thể có cảm thấy có gì khác thường không?" Nghe bà hỏi như vậy, Phó Vi đúng thật là cảm thấy cả người thoải mái hơn ngày thường không ít, "Con cảm thấy thân thể không có lạnh như thường ngày, hai ngày nay đầu óc vẫn luôn có chút mê man, hiện tại lại rất thanh tỉnh." Phó mẹ mắt sáng lên, "Lá
|
/1615
|

