Có lẽ quá mệt mỏi, Kiều Huân đã ngủ trên xe.
Khi xe dừng lại, cô vẫn đang ngủ.
Hạ Quý Đường quay người nhìn cô, nhìn gương mặt tinh tế nhưng hơi tiều tụy của cô, nhìn thân thể mềm mại dưới chiếc váy lụa... anh ấy chưa bao giờ nhìn phụ nữ theo cách này.
Trước đây, trong mắt anh ấy, Kiều Huân chỉ là một cô bé.
Nhưng sau nhiều năm, cô đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành, và là người mà Lục Trạch đã biến thành như thế này.
Hạ Quý Đường có chút cảm xúc phức tạp.
Anh ấy không thể không nghiêng người, nhẹ nhàng chạm vào gò má mềm mại trắng nõn của cô, giọng khàn khàn "Rõ ràng là anh gặp em trước mà."
Kiều Huân bừng tỉnh dậy.
Cô mở mắt và nhìn xung quanh "Mới đó tới rồi hả?"
Khi đối diện với ánh mắt của Hạ Quý Đường, cô hơi ngạc nhiên, tay cầm hộp sủi cảo của cô bất giác siết chặt hơn.
Kiều Huân là một người phụ nữ trưởng thành.
Cô không ngây thơ.
Tấm séc 200 vạn, hộp sủi cảo thủ công... nói là tình cảm quá khứ, có lẽ là quá gượng ép.
Kiều Huân suy nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng nói "Anh Quý Đường à, em có thể tự giải quyết vấn đề gia đình, sau này anh không cần phải lo lắng cho em nữa đâu "
Hạ Quý Đường lặng lẽ nhìn cô.
Đều là người trưởng thành, ai mà không hiểu ý nghĩa của điều này, Kiều Huân đoán được ý định của anh ấy rồi lập tức từ chối Có lẽ vì cô e ngại Lục Trạch, sợ ảnh hưởng đến anh ấy.
Hạ Quý Đường không ép buộc cô.
Anh ấy nhẹ gõ lên hộp sủi cảo trong tay cô rồi cười nhẹ "Được Nếu cần gì thì cứ tìm anh "
Nói rằng Kiều Huân không cảm động là không đúng. Một ai đó đến giúp trong lúc khó khăn, ai mà không cảm thấy biết ơn.
Nhưng, trong thế giới của người trưởng thành luôn có nhiều điều cần cân nhắc.
Một lúc sau, Kiều Huân đứng trong gió đêm, nhìn chiếc BMW trắng từ từ rời đi. Khi xe chạy xa, cô mới chậm rãi bước lên cầu thang cũ kỹ.
Đèn trong cầu thang hỏng đã mấy ngày, không có ban quản lý, nên sửa chữa rất chậm, mọi nơi đều tối đen
Kiều Huân định bật đèn pin trên điện thoại lên, nhưng bị một cánh tay đàn ông mạnh mẽ giữ chặt, đầy mạnh cô một cái, cô bị một người đàn ông ép vào tường cầu thang.
Qua khe cửa sổ len lỏi qua một chút ánh trăng, Kiều Huân nhìn thấy khuôn mặt giận dữ của Lục Trạch, như đang bắt gian.
Cô giơ tay đẩy anh "Lục Trạch, buông tôi ra "
Lục Trạch nhìn cô, đôi mắt đen lạnh như băng. Cơ thể nam tính mạnh mẽ đè lên cơ thể mềm mại của cô, tư thế cực kỳ xấu hổ...
Hộp sủi cảo từ tay Kiều Huân rơi xuống.
Cả hai cổ tay của cô bị anh nắm chặt và ép lên đỉnh đầụ
Mùi hương nhẹ của nước cạo râu từ anh, phủ lên phía sau tai mềm mại của cô "Vì anh ta nên em muốn ly hôn với tôi chứ gì?"
Kiều Huân lắc đầu, định nói gì đó.
/1338
|