Vẻ mặt của Lục Trạch rất bình tĩnh, từ bên ngoài không thể thấy anh đã dùng bao nhiêu lực nhưng Kiều Huân không thể nhúc nhích, điều đó cho thấy sự khác biệt rõ ràng về sức mạnh giữa nam và nữ.
Khi cô từ bỏ việc chống cự, Lục Trạch mới buông tay.
Anh ngồi trong xe hút thuốc.
Kiều Huân thở nhẹ, nhìn sườn mặt của anh, ánh sáng mờ ảo tạo ra những đường bóng tối trên mặt anh làm nổi bật những đường nét góc cạnh, với thân phận của mình, anh rất dễ dàng khiến phụ nữ rung động.
Kiều Huân mơ hồ nhớ lại.
Chính khuôn mặt này đã khiến cô mê mẩn, thích suốt bao nhiêu năm trời.
Lục Trạch quay sang nhìn Kiều Huân.
Anh hiếm khi phải phiền lòng về chuyện của Kiều Huân, anh không thực sự quan tâm đến cô, nhưng anh không muốn đổi vợ, đàn ông có địa vị thường không dễ dàng thay đổi vợ.
Một lúc sau, anh dập tắt điếu thuốc, lấy ra từ túi áo một chiếc hộp nhung.
Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương.
Họng Kiều Huân thắt lại, đây là... chiếc nhẫn cưới mà cô đã bán đi đêm đó mà.
Lục Trạch đã mua lại nó sao?
Lục Trạch luôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, không bỏ qua bất cứ thay đổi nào, như thể muốn nhìn thấu da thịt của cô.
Sau một lúc lâu, anh lạnh lùng nói "Đưa tay ra, đeo nhẫn vào Rồi về nhà với tôi, những chuyện trước đây tôi coi như chưa xảy ra, em vẫn là Lục phu nhân."
Anh hiếm khi khoan dung và ban ơn, nhưng Kiều Huân từ chối.
Cô khẽ cuộn ngón tay trắng muốt.
Lục Trạch mất kiên nhẫn "Rốt cuộc em muốn gì?"
Kiều Huân thì thầm "Ly hôn Tôi muốn ly hôn với anh."
Lục Trạch bận rộn công việc, Kiều Huân cãi vã không chịu về nhà, sáng sớm anh không tìm thấy măng sét, tâm trạng rất khó chịu, sắp phát tác thì thấy trước bãi đậu xe, Hạ Quý Đường đang nói chuyện với một y tá trước chiếc BMW trắng.
Lục Trạch càng thêm bực bội, anh chậc lưỡi trong miệng.
Lúc này điện thoại anh reo lên, là thư ký Tần gọi đến. Lục Trạch bắt máy, giọng không được tốt cho lắm "Có chuyện gì?"
Thư ký Tần báo cáo "Vừa nãy cô Bạch Tiểu Tiểu không may bị té khi ra khỏi giường, có thể đã tổn thương dây thần kinh ở chân, cô ấy đang rất buồn, Lục tổng có muốn tới thành phố H không? Nếu anh tới, cô ấy chắc chắn sẽ rất vui."
Lục Trạch nắm chặt điện thoại, không nói ngay, rõ ràng anh kiêng dè Kiều Huân bên cạnh.
Âm lượng điện thoại khá lớn, Kiều Huân nghe rất rõ.
Cô cười nhạt, mở cửa xe và bước xuống mà không quay đầu lại.
Một cơn gió chiều thổi qua, Kiều Huân cảm thấy toàn thân mình lạnh buốt.
Cô nghĩ, thật may khi Lục Trạch lấy nhẫn cưới ra, cô không xao động, không quay lại, không muốn sống cuộc sống hôn nhân khiến người ta ngột ngạt đó nữa.
Cô nghĩ... mình thật may mắn.
Bóng dáng cô xa dần, Lục Trạch nhìn theo, rồi nói với thư ký Tần ở đầu dây bên kia "Hãy tìm bác sĩ giỏi nhất cho cô ấy "
/1338
|