Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 68: Lựa chọn (Hạ)

/394


Cáp Nại Cổ nghe giọng nói của Dịch Vân tràn đầy sát khí, nhất thời sợ đến mức vãi ra quần, khóc lóc van xin:

- Dịch… Dịch Vân, hãy nghĩ tình ta và ngươi là hai người duy nhất còn sống sót ở Yêu Đạt trấn, xin… xin ngươi tha cho ta một con đường sống, hu hu hu…

Dịch Vân vốn đã hạ quyết tâm muốn giết tên tiểu nhân khẩu Phật tâm xà này, vừa rồi nếu như không phải nhờ Cầu Cầu ở trong lòng hắn, lúc này có thể kết quả là ngược lại. Thế nhưng sau khi nghe lời cầu xin của Cáp Nại Cổ, hắn bắt đầu do dự…

Trầm ngâm một lát, trên mặt Dịch Vân đã lướt qua nhiều vẻ khác nhau, hắn thở dài một hơi, lấy trong người ra một túi kim tệ quăng tới trước mặt Cáp Nại Cổ:

- Ngươi đi đi! Hy vọng sau khi ta thả ngươi, ngươi có thể sửa đổi tính tình… Ở đây có một trăm kim tệ, đủ cho ngươi sống vài năm mà không phải lo lắng.

Cáp Nại Cổ nhất thời sửng sốt, cảm ơn liên tục, lại sợ Dịch Vân đổi ý, thò tay cầm lấy túi kim tệ rồi lập tức xoay người bỏ đi. Trong thoáng chốc hắn đã chạy ra khỏi cửa trấn, không dám quay lại lần nào, dần dần mất hút trong tầm mắt của Dịch Vân.

Sau khi Cáp Nại Cổ rời khỏi, Dịch Vân quay lại nhìn ba cỗ thi thể, vừa rồi trong lúc đánh nhau chết sống hắn không có cảm giác gì, nhưng lúc này trong lòng đã bình tĩnh lại, ngửi thấy mùi máu tươi ngập tràn trong không khí, bỗng nhiên cảm thấy ghê tởm khó chịu, liền ngồi xổm trên mặt đất mà nôn thốc nôn tháo.

- Ha ha ha, bất quá chỉ là ba cỗ thi thể mà thôi, không phải là rất vô dụng sao… Ai, thật ra, ai mới giết người cũng đều như vậy cả, sau này giết nhiều rồi, lúc đó sẽ quen dần.

Môn La trước hết cười to, sau đó lại an ủi Dịch Vân.

Lúc Môn La nói, Dịch Vân đã nôn sạch sẽ những gì nằm trong bụng, ngay cả mật cũng nôn ra. Hắn ngồi quay lơ dưới đất, liếc nhìn thi thể cách đó không xa, lắc đầu nói:

- Tuy rằng bọn bọ muốn giết ta trước, ta giết bọn họ cũng không thẹn với lương tâm, nhưng cảm giác cũng không thấy dễ chịu chút nào, hy vọng sau này không xảy ra chuyện như vậy nữa, không cần phải giết người!

Môn La nghe vậy trầm ngâm một hồi, lúc này mới cười chế giễu:

- Nếu nói như vậy, ngươi không báo thù cho ông ngoại ngươi sao?

Dịch Vân sửng sốt.

" Trên con đường trở thành cường giả, chính là dùng máu tươi mà tô điểm, máu của địch nhân, máu của những cường giả, thậm chí là máu của người vô tội. Cũng giống như ráng trời chiều kia, bất quá chỉ được đến khi mặt trời xuống là chìm vào đêm tối, chỉ khi mặt trời mới mọc mới có thể chiếu sáng lâu dài!"

Môn La thản nhiên nói:

- Nếu muốn trở thành cường giả, trước hết phải có cái tâm của cường giả, chuyện nên làm thì làm, đáng chết thì phải giết, hết thảy tuỳ tâm! Chỉ cần ngươi có thể vượt qua cánh cửa lương tâm, trên đời này không có chuyện gì là không làm được, người thường giết còn được, huống chi chỉ là vài giọt máu của những kẻ đáng chết?

Dịch Vân chỗ hiểu chỗ không, lại nói:

- Ta không hiểu lời lão Đại ngươi, bất quá nếu ta đã bắt đầu, thì sẽ không dừng lại, trở thành cường giả là con đường duy nhất mà ta có thể đi!

Dịch Vân tuy rằng vẫn chưa thể hiểu nổi hàm ý trong lời Môn La, nhưng nghĩ đến cái chết thê thảm của ba người muốn giết hắn khi nãy, giết bọn chúng cũng không thẹn với lương tâm. Vừa nghĩ như vậy, nhìn thi thể trên mặt đất đứt ra từng mảnh, tuy rằng cảm giác vẫn ghê tởm như trước, nhưng cũng không còn phản ứng buồn nôn như lúc nãy.

Dịch Vân suy nghĩ một chút, tiện tay xuất ra ba quả cầu lửa, phóng vào ba cỗ thi thể trên mặt đất. Không đầy một khắc sau, ba cỗ thi thể đã hoàn toàn cháy hết, chỉ còn lại mấy đống tro màu xám, một cơn gió nhẹ thổi qua, tro cốt liền bay tứ tán.

- À, ngươi thả tên Cáp Nại Cổ kia đi, nghĩ là làm như vậy đúng sao?

Môn La đột nhiên hỏi.

Dịch Vân đứng dậy, cười khổ nói:

- Dù sao Cáp Nại Cổ cũng là đồng hương Yêu Đạt trấn, hơn nữa cũng vì hắn nhận lầm Long Phách đao là thứ thần khí cho nên tâm trí mê muội, nổi lòng tham muốn giết người đoạt bảo. Ta buông tha cho hắn, chỉ là muốn cho hắn một cơ hội mà thôi.

- Đồng hương cái gì? Chỉ có kẻ ngốc như ngươi mới nghĩ vậy mà thôi, hắn đã muốn giết ngươi ngay từ đầu, cho dù là không có Long Phách đao cũng vậy!

Trừng mắt nhìn Dịch Vân, Môn La giễu cợt.

- Cái gì?

- Kinh nghiệm của ngươi vẫn còn quá kém, vừa gặp mặt bọn chúng ta đã biết rằng chúng có ý đồ bất lợi với ngươi.

Môn La lắc dầu, nói tiếp:

- Trên binh khí của bốn người bọn chúng có mùi máu tươi thoang thoảng, hiển nhiên vừa mới giết người không lâu. Bọn chúng còn nói là thuộc một tổ chức, chắc chắn không phải là dong binh, bởi vì thực lực của chúng quá yếu, không có đoàn dong binh nào chịu thu nhận người có thực lực yếu như vậy. Như vậy, đáp án cũng chỉ có một, tổ chức đó chính là trộm cướp!

- Bốn người Cáp Nại Cổ đều là trộm cướp sao?

Dịch Vân rất kinh ngạc.

- Hắn không phải vừa nói sao, bọn chúng vừa mới đến thành gần đây làm một chuyến, là vì trốn tránh thủ vệ thành đuổi bắt, cho nên mới đến nơi đây. Yêu Đạt trấn từ sau thảm hoạ tàn sát, vẫn mang danh là vùng đất dữ, người bình thường không ai đi qua đây, cũng là nơi trốn tránh tốt nhất của bọn chúng. Sau khi bị ngươi bắt gặp, với tính cẩn thận của bọn trộm cướp, không thể nào tha cho ngươi sống sót!

Dịch Vân sửng sốt, ngây ra một lúc rồi hỏi:

- Lão Đại, ngươi đã biết ngay từ đầu, vậy sao không nói cho ta biết sớm?

Hừ một tiếng, Môn La nửa cười nửa không nhìn Dịch Vân:

- Chuyện này quá dễ hiểu, nhưng ngươi lại không thể nhìn ra, chính là do thiếu cẩn thận. Dễ dàng tin người khác, không có chút lòng đề phòng cảnh giác, chính là thiếu cẩn thận! Dù sao, mạnh nhất trong bốn người bất quá cũng là nhất tinh Chiến Sĩ mà thôi, muốn đả thương ngươi có thể nói là không có khả năng. Nếu như ta nói toạc ra, sao bằng để cho ngươi va chạm nếm mùi thất bại, như vậy mới có bài học kinh nghiệm.

- Thế nhưng, một đao của Cáp Nại Cổ thiếu chút nữa…

Khoát tay, Môn La cắt lời Dịch Vân, vẫn còn nói tiếp:

- Một đao ấy cho dù thật sự chém vào cổ ngươi, nhiều lắm chỉ là làm cho ngươi đau một chút mà thôi. Một tên ngay cả nhất tinh Chiến Sĩ còn chưa đạt tới, làm sao có thể làm cho ngươi bị thương được chứ? Ngươi không tin vào sự mạnh mẽ của thân thể mình sao?

Dịch Vân nghe vậy giật mình.

- Cho nên ta mới hỏi ngươi, thả Cáp Nại Cổ đi không sợ có vấn đề gì sao, vậy ngươi định tiếp theo phải làm sao?

Môn La lại hỏi.

- Cáp Nại Cổ đã bị ta phế đi cánh tay phải, đối với ta cũng không còn uy hiếp gì nữa, cho dù là hắn muốn tiếp tục đi trộm cướp cũng không thể được, vậy cứ mặc kệ hắn thôi.

Dịch Vân không hiểu vì sao Môn La lại quan tâm đến vấn đề này, lại hỏi tới hai lần.

- Ngươi bình thường cũng thông minh, vì sao sau khi đến đây lại biến thành ngu ngốc như thế?

Môn La nổi nóng: Bạn đang xem tại

/394

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status