tay Thời Niệm khựng lại, rồi cô lướt lên trên xem những tin nhắn cũ.
Anh ấy nói trong lòng anh ấy có tôi.
Đêm mưa có lạnh không?
Tôi không lạnh, vì có anh ấy ở bên cạnh.
Người không được yêu mới là kẻ thứ ba.
Thời Niệm, cô chỉ là sự lựa chọn bất đắc dĩ khi anh ấy cần xung hỉ mà thôi.
Anh ấy đánh giá cao gu thẩm mỹ của tôi, tán đồng sở thích của tôi, người anh ấy yêu là tôi.
...
Những tin nhắn như vậy nhiều vô kể.
Từng chút, từng chút một, đều là bằng chứng đanh thép cho sự phản bội của anh ta.
Cô chưa bao giờ biết, một Lục Diễn Chỉ suốt bảy năm qua luôn hờ hững với cô, khi ở trước mặt người khác...
lại có thể sống động và tình cảm đến thế.
Lướt đến cuối cùng, cô dừng lại ở tin nhắn đầu tiên Cô hẳn là biết tôi là ai.
Hoa ở phòng khách hôm nay có đẹp không?
Tôi tặng đấy, anh ấy khen rất đẹp.
Hừ...
Đương nhiên cô biết là ai.
Hàn Vi nghệ sĩ cắm hoa nổi tiếng trên mạng xã hội, chuyên phục vụ các biệt thự cao cấp và căn hộ hạng sang.
Thời Niệm cũng từng đưa những tin nhắn này cho Lục Diễn Chỉ xem, nhưng anh ta lại gạt đi, nói cô không có bằng chứng chứng minh những thứ này là do Hàn Vi gửi.
Thậm chí, anh ta còn nghi ngờ cô tự lập nick phụ gửi cho chính mình để vu oan giá họa cho “người trong mộng” của anh ta.
Bởi vì trong lịch sử trò chuyện rất ít khi xuất hiện hình ảnh, nếu có cũng chỉ là những góc chụp chung chung.
Ngoại trừ bức ảnh hôm nay.
Có cần mang cái này cho Lục Diễn Chỉ xem không?
Điện thoại bị ném sang một bên.
Thời Niệm mở ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường, lấy ra một tập tài liệụ Đó là giấy xác nhận mang thai cô vừa nhận được ban sáng.
Cô đã có con với Lục Diễn Chỉ.
Vào thời điểm trớ trêu nhất.
Nước mắt rơi xuống, làm nhòe đi những dòng chữ trên giấy.
Trái tim anh ta đã sớm không thuộc về cô, cho dù chứng minh được sự thật thì có ích gì?
Lau khô nước mắt, Thời Niệm cầm lấy chiếc bật lửa Lục Diễn Chỉ hay dùng, châm lửa đốt cháy tờ giấy xét nghiệm.
Anh ta sẽ không bao giờ biết về sự tồn tại của đứa bé này.
Ly hôn, là lần cuối cùng cô chiều theo ý anh ta.
Bảy năm thanh xuân, bảy năm đằng đẵng.
Ân tình cứu mạng năm xưa, cô trả đủ rồi.
Cô cũng...
không muốn yêu anh ta nữa.
Ngày hôm saụ Bãi đậu xe bên ngoài Cục Dân chính.
Lục Diễn Chỉ ngồi trong chiếc Maybach sang trọng, ngón tay trái gõ nhịp nhàng lên vô lăng.
“Diễn Chỉ à, cháu và Niệm Niệm kết hôn cũng được một năm rồi, tranh thủ sớm sinh cho ông bà một đứa chắt đi.” Giọng nói già nua nhưng đầy mong đợi vang lên trong điện thoại.
Nét mặt Lục Diễn Chỉ dịu đi đôi chút, có phần bất lực nhưng vẫn giữ thái độ kiên nhẫn.
“Bà nội, bọn cháu còn trẻ mà, không vội đâụ Bây giờ việc quan trọng nhất là bà phải giữ gìn sức khỏe, còn ông nội nữa...” “Sao có thể không vội được?” Bà cụ ngắt lời “Ông nội cháu tuy đã khỏe hơn, nhưng chúng ta đều gần đất xa trời rồi, chẳng biết ngày nào sẽ nhắm mắt xuôi tay.” “Bà nội...” Bà cụ nghiêm giọng “Cháu đừng có lảng sang chuyện khác.
Lời ra tiếng vào bên ngoài bà cũng có nghe thấy, cháu liệu hồn mà đối xử tốt với Niệm Niệm, không được bắt nạt con bé đâu đấy.” Lục Diễn Chỉ im lặng vài giây.
Mãi đến khi bà cụ thúc giục “Nghe thấy chưa?”, anh ta mới day day mi tâm, đáp
|
/599
|

