Buông Tay Rồi, Đừng Gọi Tôi Là Phu Nhân

Chương 28

/599



gì lạ.

Vì đang chuẩn bị vũ đạo, tóc cô đã được buộc gọn gàng, trên người mặc bộ đồ tập cũ, trông không khác mấy so với trước đây.

Chỉ là cô không để ý, bên ngoài phòng tập nhảy, có một đôi mắt đang dõi theo cô.

Thời Niệm thử vài động tác vũ đạo, nhưng đều cảm thấy không ổn.

Hôm nay không biết tại sao, cảm giác luôn không đúng.

Bất kể là bài hát hay vũ đạo.

Trong lòng luôn có một cảm giác phiền muộn khó tả.

Luôn cảm thấy dường như sắp có chuyện gì đó xảy ra, một sự nôn nóng bất an không rõ nguyên nhân.

Điều này ảnh hưởng rất lớn đến tư duy sáng tạo của cô.

Thời Niệm hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại để bản thân bình tĩnh hơn.

Sau khi thử thêm một lúc, cô cuối cùng cũng phủ định tất cả những gì đã làm hôm nay.

Nhìn lại đồng hồ, đã là 9 giờ tối.

Thời Niệm lắc đầu, lau đi mồ hôi trên trán, định về nghỉ ngơi trước, ngày mai sẽ tiếp tục.

Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, Thời Niệm cảm thấy rất mệt mỏi, nên cũng không thay quần áo và giày, chỉ khoác thêm chiếc áo khoác rồi đi về phía bãi đậu xe.

Bây giờ là tháng tư, thành phố A đã bắt đầu nóng lên.

9 giờ tối, cuộc sống về đêm mới thực sự bắt đầụ Dòng xe bên ngoài tấp nập, tạo nên sự phồn hoa mệt mỏi nhưng cũng đầy sức sống của thành phố này.

Thời Niệm đi thang máy từ tòa nhà tập luyện xuống bãi đậu xe.

Khi còn cách xe mình vài bước chân, tim cô bỗng đập nhanh một cách khó hiểụ Hoàn toàn vô cớ.

Trái tim đập thình thịch như trống trận, âm thanh dội thẳng lên đại não.

Linh tính mách bảo có nguy hiểm, Thời Niệm phản ứng ngay tức khắc, lao người vào bồn hoa bên cạnh.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một chiếc xe lướt qua vị trí cô vừa đứng.

Khoảng cách cực gần, cơn gió mạnh cuốn theo làm áo khoác cô bay phần phật.

Trong chốc lát, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng Thời Niệm.

Nếu vừa rồi cô không nhảy vào bồn hoa, chiếc xe kia chắc chắn đã đâm trúng cô.

Chưa kịp định thần, cô thấy chiếc xe màu đen kia sau khi đâm hụt đã quay đầu lại, lao thẳng về phía bồn hoa nơi cô đang đứng.

Bồn hoa này có lan can xi măng cao đến đầu gối, bây giờ chiếc xe lao thẳng vào đó, mục đích đã quá rõ ràng.

Chính là nhắm vào cô.

Là ai?

Mục đích là gì?

Mình phải làm sao?

Kẻ này đã đợi ở đây bao lâu rồi?

Liệu có phải lúc ở phòng tập nhảy, hắn đã theo dõi mình không?

Hay là trong tòa nhà luyện tập có đồng bọn của hắn?

Một người ở trong tòa nhà, một người ở bãi đậu xe, chỉ để săn cô?

Cô phải đối phó với tất cả chuyện này như thế nào?

Vô số câu hỏi lóe lên trong đầu Thời Niệm chỉ trong tích tắc.

Sau đó, cô lập tức đưa ra quyết định.

Thấy chiếc xe đen lao thẳng vào bồn hoa, cô nhanh chóng né sang một bên.

Chiếc xe đen lao lên bồn hoa.

“Rầm rầm rầm...” Động cơ chiếc xe gầm rú điên cuồng.

Nhân lúc xe đối phương bị kẹt trong bồn hoa, Thời Niệm chạy nhanh về phía xe của mình.

Trong tòa nhà luyện tập có khả năng có kẻ đang chờ sẵn, quay lại đó có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Nơi này cách quảng trường đông người một khoảng khá xa, địa hình lại không có nhiều vật che chắn, nếu cô chạy bộ qua đó, chưa đến nơi đã bị đâm trúng.

Vì vậy, giải pháp tối ưu là chạy đến xe của mình, lái xe đến đồn cảnh sát cầu cứụ May mà vị trí của Thời Niệm vốn không




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status