Buông Tay Rồi, Đừng Gọi Tôi Là Phu Nhân

Chương 1

/599



Thành phố A, khu biệt thự Hoàn Sơn, phòng ngủ chính.

Cuộc hoan ái vừa dứt, dư âm nóng bỏng vẫn còn lẩn khuất trong không khí.

Người đàn ông cúi xuống, đặt một nụ hôn hời hợt lên nốt ruồi son nơi ngực người phụ nữ.

Kết thúc mọi chuyện, Lục Diễn Chỉ ngồi dậy, động tác dứt khoát lạnh lùng.

“Chúng ta ly hôn đi.” Giọng nói của anh ta vang lên, bình thản đến mức không gợn chút cảm xúc.

Thời Niệm vẫn còn đang thở dốc sau trận kịch liệt vừa rồi.

Cô xoay người lại, đôi mắt mờ mịt nhìn vào đáy mắt thâm sâu khó lường của người đàn ông.

Kết hôn đã được một năm, cô nhất thời không hiểu nổi ý tứ trong câu nói đột ngột này.

“Cô ấy bị ung thư dạ dày, bác sĩ nói chỉ còn sống được nửa năm nữa thôi.” Lục Diễn Chỉ châm một điếu thuốc.

Làn khói trắng lượn lờ bay lên, làm mờ đi những đường nét tuấn tú nhưng lạnh lẽo trên gương mặt anh ta.

“Nguyện vọng duy nhất trong đời cô ấy là trước khi chết được làm vợ tôi.” Thời Niệm im lặng.

Căn phòng ngủ rộng lớn bao trùm bởi một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.

Ánh đèn ngủ đầu giường hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, bóng hai người in lên tường, khoảng cách rõ ràng rất gần nhưng lại ngỡ như xa tận chân trời.

Thấy cô không lập tức gật đầu đồng ý, Lục Diễn Chỉ khẽ nhíu mày.

“Chỉ là dỗ dành cô ấy một chút thôi.” Anh ta nhả ra một hơi khói, nói tiếp “Nửa năm sau, cô ấy mất, chúng ta sẽ tái hôn.” “Thời Niệm, cô ấy chỉ còn nửa năm thôi.” Giọng điệu của anh ta vẫn bình tĩnh như vậy, dường như những lời này chỉ là một thông báo, không phải là thương lượng.

Thời Niệm ngẩn ngơ nhìn sườn mặt nghiêng của chồng mình.

Dường như từ trước đến nay, bất kể anh ta đưa ra yêu cầu gì, cô đều nhất định phải gật đầụ Chỉ cần anh ta lên tiếng, cô sẽ thực hiện răm rắp như tuân theo thánh chỉ.

Phải rồi, đoạn tình cảm này giữa bọn họ, vốn dĩ đều do cô mặt dày mày dạn cầu xin mà có được.

Là sự ngưỡng mộ từ thuở thiếu thời.

Là sự kiên trì đi theo phía sau anh ta suốt những năm tháng trưởng thành.

Cô nhớ năm đó, trong cơn mưa bão mịt mù, anh ta đã chắn trước mặt cô.

Trên tay anh ta cầm một khúc gỗ mục, liều mạng hét vào mặt gã cha dượng tàn bạo của cô “Ông còn dám động vào Thời Niệm nữa, tôi sẽ không tha cho ông đâu ” Khi ấy, cô tưởng chừng như sắp bị đánh chết.

Đêm đó, xuyên qua màn mưa xối xả và màu máu đỏ tươi, thứ duy nhất cô nhìn thấy là bàn tay nắm chặt khúc gỗ đến trắng bệch và ánh mắt kiên định, lạnh lùng của anh ta.

Anh ta đã cứu mạng cô.

Và thế là, cô yêu anh ta, yêu đến mức không còn thuốc chữa.

Bất cứ yêu cầu nào của anh ta, cô đều sẽ dốc hết sức mình để thực hiện, làm tốt hơn bất kỳ ai.

Mỗi lần xong việc, anh ta sẽ xoa đầu cô, buông một lời khen ngợi nhẹ nhàng “Niệm Niệm, làm tốt lắm.” Mặc dù những lời nói và nụ hôn ấy luôn hời hợt, mặc dù tình cảm giữa họ xưa nay vẫn luôn nhạt nhòa như nước ốc.

Cô vẫn tự lừa mình dối người rằng, đó là do bản tính anh ta vốn lạnh lùng như vậy.

Cho dù tất cả mọi người đều cười nhạo cô là kẻ lụy tình, là cái đuôi bám riết lấy anh ta, cô vẫn cam tâm tình nguyện.

Bảy năm, cả một thời thanh xuân, cô chỉ biết lẽo đẽo theo sau bóng lưng người đàn ông này.

Một năm trước, bệnh tình của ông cụ Lục chuyển




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status