Người giúp việc rõ ràng còn điều gì muốn nói, cứ đứng ngập ngừng không rời đi. Hạ Nhuyễn nhận ra ngay, có lẽ lời dặn của thư ký không chỉ có vậy.
"Còn gì nữa không?" Cô chủ động hỏi.
Tiểu Phương như bị hỏi trúng chỗ khó, chần chừ một chút mới đáp "Thư ký còn dặn... mai cô nên ăn mặc trang trọng một chút." Dứt lời vội bước lùi lại, sợ Hạ Nhuyễn tức giận đổ hết lên đầu mình.
Nhưng Hạ Nhuyễn chỉ ngáp một cái, uể oải hỏi lại "Biết rồi, cơm tối nấu xong chưa?" Trưa nay cô chưa ăn gì, giờ bụng đã đói meo.
Phản ứng quá đỗi bình tĩnh ấy khiến người giúp việc nhất thời sửng sốt.
"Nấụ.. nấu xong rồi ạ."
Hạ Nhuyễn gật đầu rồi đi thẳng xuống lầụ Có vẻ tối nay cô cần lục lại tủ đồ xem có bộ nào kín đáo hơn không.
Nam chính là cháu đích tôn nhà họ Bùi, nhưng dòng họ đông đúc, anh em họ đầy ra. Mỗi lần về nhà từ đường là một lần tụ họp đông đủ. Ngoài ông cụ Bùi ra, chẳng ai ưa gì nguyên chủ.
Xem ra ngày mai lại là một trận chiến. Hạ Nhuyễn khẽ thở dài.
Với mức độ "làm người ta ghét" của nguyên chủ hiện giờ, cô chỉ còn cách ít nói nhiều ăn để giảm thiểu sự hiện diện. Ba trăm triệu cô không có, mà có thì cũng chẳng đời nào bồi thường.
Ngồi trong phòng ăn trống vắng, Hạ Nhuyễn hoàn toàn không vì chuyện phải về nhà từ đường mà mất khẩu vị. Không có nam chính, ngay cả không khí quanh bàn ăn cũng trong lành hơn hẳn.
Ăn xong, cô vui vẻ đi dạo quanh biệt thự hai vòng vừa tiêu cơm vừa quan sát khắp nơi. Có hồ bơi, có phòng gym, vườn sau rộng rãi, cây cối hoa lá được chăm chút kỹ lưỡng, nhìn là biết có người làm vườn riêng. Đúng là cuộc sống của nhà giàu, hết sức tiện nghi.
Đi dạo xong, cô thong thả trở lại phòng. Vài người giúp việc nấp sau góc tường thấy cô lên lầu liền xì xào to nhỏ, suýt nữa nhịn không nổi mà thốt thành lời.
"Cô Hạ hôm nay kỳ lạ thật."
"Cậu chủ đi rồi mà cô ấy không đập đồ cũng chẳng nổi đóa? Lại còn không đến công ty làm khó mấy cô thư ký nữa chứ. Trời sắp có mưa đỏ sao?"
"Nói thật thì mấy cô thư ký đó cũng vô tội. Toàn làm ở khu vực tiếp khách ngoài văn phòng, chẳng có cơ hội tiếp xúc gì với cậu chủ cả, thế mà vẫn bị cô Hạ ghim cho bằng được."
"Cô ấy làm loạn cũng đâu phải lần đầụ Chỉ là danh nghĩa bạn gái thôi đó, nếu thật sự thành người yêu chính thức thì chắc không ai sống nổi."
"Nhưng mà cả ngày hôm nay cô ấy chẳng nổi giận gì cả, không biết đang bày mưu tính kế gì."
"Chắc là đổi chiêu, dùng kế "lạt mềm buộc chặt"."
"Nhưng hiện tại ai cũng chán ghét cô ấy rồi, giờ mới đóng vai tội nghiệp thì muộn quá rồi còn gì."
"Không phải nói vài tháng nữa cô Vân Thư sẽ về nước sao? Chắc cô Hạ muốn đánh cược lần cuối đây mà."
"Cô ấy làm sao so được với cô Vân Thư chứ? Cô Vân Thư vừa dịu dàng lại hiểu chuyện, còn cô ấy... khó mà nói hết."
"Không phải ai cũng bảo cô Hạ là thế thân của cô Vân Thư sao? Nhưng tôi thấy họ cũng chẳng giống nhau lắm."
"... Có vài phần tương tự ở đường nét, nhưng nhan sắc của cô Vân Thư sao sánh được với cô Hạ. Hạ Nhuyễn này thật sự đẹp đến mức không tưởng."
"Cô Hạ đúng là đẹp như tiên, nhưng cái tính khí lại khiến người ta phát sợ. Nếu là thiếu gia, tôi cũng chọn cô Vân Thư thôi, ai chẳng thích người dịu dàng, tốt tính."
"Suỵt Nhỏ giọng chút, bị quản gia nghe thấy là trừ lương đấy."
|
/352
|

